Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hạo Phàn: ...
Bàn tay khựng lại giữa không trung, lời này của vợ yêu xem ra có tính răn đe cực kỳ cao. Trong phút chốc, Hạo Phàn ăn cũng không được mà không ăn cũng không xong.
Không cho hôn thì biết phải làm sao bây giờ đây?
"Vợ ơi, anh chỉ khoái mỗi món này thôi hà. Mấy trái dưa chuột nhỏ này tươi rói luôn nè, cọng hành lá này thì cay nồng đã đời luôn, chấm với nước sốt này ăn là nhức nách luôn á, ngon số dách luôn."
"Em cho anh ăn đi mà, tối nay anh chịu khó đá/nh răng thêm mấy bận nữa không được sao em?"
Cái gã người miền Nam nhỏ nhắn này sao mà õng ẹo dễ sợ, lúc thì chê cái này mùi nồng, lúc thì chê cái kia hắc lên mũi, anh chỉ muốn ăn miếng rau sống chấm sốt thôi mà cũng không cho, cái ngày tháng này biết sống sao đây? Tính bỏ đói ông xã nhà mình luôn hay gì.
Nhìn cái bộ dạng nhíu mày mím môi, mặt mày nghiêm trọng của người đàn ông, cứ như thể nếu cậu không gật đầu thì anh sẽ thật sự không động đũa nữa vậy.
Tô Vũ rửa sạch được mối nhục xưa, đắc ý vểnh cằm lên, rộng lượng tha cho anh: "Thế thì anh ăn đi, ăn xong một cái là phải đi đá/nh răng ngay lập tức đó."
"Chốt đơn liền~" Hạo Phàn lúc này mới đem cọng hành lá dính đầy nước sốt nhét vào miệng, vừa ăn vừa cảm thán: "Đúng là không tồi chút nào, cái hương vị này đúng là đỉnh của chóp."
Tô Vũ: ...
Mặc áo sơ mi quần tây mà lại ngồi ăn hành lá chấm nước sốt đại bánh, đúng là phí hoài cái gương mặt đẹp trai ngời ngời của anh ta rồi.
Sau bữa cơm, Hạo Phàn đã đi đá/nh răng sạch sẽ, thay đồ bộ mặc ở nhà rồi ôm vợ yêu nhà mình cuộn tròn trên sofa xem tivi.
Tô Vũ mở bản vẽ không gian ba chiều của căn biệt thự mang phong cách trang trí Bắc Âu trong điện thoại ra, đưa đến trước mặt người đàn ông cho anh xem.
"Em thấy căn này được nè, mình tự ở thì cái việc đơn giản và thoải mái vẫn là quan trọng nhất, anh thấy sao?"
Hạo Phàn chỉ liếc sơ qua một cái chứ không nhìn kỹ: "Em thích là được rồi, anh sao cũng được hết á. Nếu chốt căn này thì ngày mai anh liên hệ với bên trung gian để làm thủ tục giao dịch sang tên luôn."
"Nhưng còn có vài chỗ em muốn sửa sang lại chút xíu." Tô Vũ một tay chống cằm, ngón tay chỉ trỏ trên màn hình, đưa ra ý kiến của mình: "Phòng khách tầng một em muốn đổi thành kiểu cửa sổ vòm sát đất liền kề nhau, những ngày ngập tràn ánh nắng có thể nằm ườn ra đó phơi nắng; ban công lớn tầng ba thì phải trồng đầy hoa cẩm tú cầu; sân trước không cần bể bơi đâu, đổi thành ao cá đi, em muốn nuôi cá nhỏ; sân sau thì trồng thêm vài cây long n/ão nữa..."
Cái miệng nhỏ nhắn lải nhải một hồi lâu mới chịu dừng lại. Tô Vũ gối đầu lên đùi người đàn ông, giơ tay gãi gãi cái cằm góc cạnh nam tính của anh: "Anh thấy thế nào?"
Hạo Phàn cụp mắt nhìn thẳng vào cậu, gật đầu phụ họa: "Làm vậy cũng hay đó, cứ theo ý của vợ mà làm đi. Ngày mai anh tìm một công ty thiết kế nội thất, bảo họ dựa theo những gì vợ nói mà lên vài bộ phương án thiết kế nha."
"Anh không có cái gì mình muốn hết hả?" Tô Vũ nhỏm người dậy, nhíu mày lườm người đàn ông.
Hạo Phàn lắc đầu: "Không có, anh thế nào cũng được mà."
"Không được, bắt buộc phải có." Tô Vũ nhét điện thoại vào lòng bàn tay người đàn ông, giọng điệu ngang ngược vô lý: "Anh xem xong bố cục của căn biệt thự này rồi nói ra một thứ mình muốn đi xem nào."
Hạo Phàn: ...
Không có cái gì muốn cũng không được, cứ bắt mình phải nặn ra cho bằng được một thứ mới chịu cơ, sao mà bá đạo thế không biết?
Người đàn ông không còn cách nào khác, ngón tay lướt lướt màn hình, tùy ý quét qua một lượt, sau đó ngẩng mắt nhìn về phía vợ yêu nhà mình, hỏi lại cho chắc ăn: "Thế anh nói thiệt đó nha?"
"Thì anh cứ nói đi chứ!" Gương mặt nhỏ nhắn hiện lên một tia vui mừng, Tô Vũ vỗ vỗ ngựk bảo đảm: "Cứ việc nói đi, em nhất định sẽ đáp ứng anh."
"Thế thì được." Hạo Phàn chỉ ngón tay vào vị trí phòng ngủ ở tầng ba, giọng điệu đầy phấn khích: "Ở chỗ này nè, xây cho anh một cái giường sưởi kiểu Đông Bắc đi, dài ba mét rộng hai mét, mùa đông đến thì nhét ít củi vào trong bệ bếp lò..."
Người đàn ông lời còn chưa dứt thì Tô Vũ đã đảo mắt một cái trắng dã, gi/ật phắt chiếc điện thoại từ trong tay anh lại.
"Sao thế vợ ơi? Lại không đáp ứng anh nữa hả? Anh chỉ muốn có một cái giường sưởi thôi mà."
"Anh muốn cái búa ấy!" Trong căn biệt thự sang trọng mà lại đòi xây giường sưởi Đông Bắc, cái n/ão của anh ta nghĩ ra được cái trò này cũng hay thật đó: "Còn dám nói thêm một câu nữa là em ch/ôn anh vào trong cái giường sưởi đó luôn bây giờ."
Tô Vũ bực mình đ/á anh một phát: "Đi ra đi, anh né xa em ra chút." Sao mà đáng gh/ét thế không biết? Nhìn thấy anh ta là thấy gh/ét lây sang cả thế giới rồi.
Giường sưởi thì không ki/ếm chác được gì mà còn bị ăn một cú đ/á trời giáng. Hạo Phàn xoay người một cái ấn Tô Vũ lên thành ghế sofa, hai ba lời không nói liền cưỡng hôn cậu.
Ngày nào cũng giương nanh múa vuốt xù lông lên với ai thế hả?
Sao không tiếp tục gào rú lên nữa đi? Lần này bị hôn cho ngoan ngoãn rồi phải không?
Chương 10
Chương 9
8
9
Chương 14
Chương 9
Chương 10
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook