Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- Series Tiệm Cầm Đồ Số 4
- LIVESTREAM KINH HOÀNG - CHAP 7
Chỉ một câu này, lượng fan trên Weibo của Hách Ân đã giảm mạnh cả triệu người chỉ trong vòng hai phút!
Và, ngày càng nhiều người hâm m/ộ hủy theo dõi.
Thanh bình luận bùng n/ổ:【Hách Ân bị làm sao thế?】
【Điên rồi à? Coi fan là lũ ngốc à?】
Đáng tiếc, vẫn có những fan trung thành đáng thương, họ vẫn đang cố gắng bảo vệ Hách Ân:【Chắc chắn có âm mưu! Đội ngũ chương trình mau thành thật khai báo, có phải mấy người cố tình làm trò, muốn bôi nhọ chị nhà tôi không?】
【Có phải con gái cưng nhà tôi cản trở con đường nổi tiếng của người họ Thôi nào đó, có phải người họ Thôi nào đó đã thổi gió bên gối rồi, nên cấp cao công ty cố tình chỉnh con gái cưng?】
【Phản đối mạnh mẽ kẻ họ Thôi ti tiện leo lên nhờ quy tắc ngầm! Sao mày không đi c.h.ế.t đi?】
19.
“Tôi xin lỗi, Thôi Phù Y, hồi cấp Ba tôi không nên gh/en tị vì cô học giỏi, không nên kéo bè kéo phái b/ắt n/ạt cô không có cha mẹ, không nên cười nhạo cô ăn mặc nghèo hèn!”
Nói rồi, cô ta lại t/át mạnh vào mặt mình một cái, t/át đến mức khóe miệng rỉ m/áu: “Năm đó, chúng tôi dồn cô vào nhà vệ sinh, cũng đã t/át cô đ/au như thế này!”
“Bây giờ, tôi trả lại hết cho cô.”
“Tôi xin lỗi, Thôi Phù Y, tôi không nên bỏ t.h.u.ố.c ngủ vào ly sữa đậu nành bữa sáng ngày thi Đại học!”
“Càng không nên sau khi cô thi trượt, cố ý nói cho bà nội đang bệ/nh nặng của cô, còn cho bà xem video cô bị b/ắt n/ạt…”
“Nếu không có tôi, bà nội cô sẽ không ra đi sớm như vậy!”
“Sau khi cô vào công ty, tôi không nên cậy mình là chị Cả của công ty mà chèn ép cô khắp nơi.”
“Cố ý diễn hỏng ở trường quay, bắt cô ngâm mình trong nước lạnh giữa mùa Đông; cố ý kích động fan trên mạng, để cô bị b/ạo l/ực mạng, dẫn đến mắc bệ/nh trầm cảm; cố ý thuê thủy quân tung tin đồn tình ái giữa cô với cấp cao, đạo diễn, h/ủy ho/ại danh tiếng của cô…”
Từng việc từng việc, do chính miệng cô ta nói ra, còn có sức nặng và sự thuyết phục hơn bất cứ ai.
Những fan trung thành của cô ta cuối cùng cũng c/âm lặng, dập tắt những lời biện hộ vô căn cứ. Từng người từng người thất vọng đến tột cùng.
【Thật sao? Nhưng Hách Ân trông thiện lương đến vậy mà… Mấy ngày trước cô ấy còn quyên góp xây một tòa nhà giảng dạy cho vùng núi xa xôi…】
【Tôi không thể tin được, người mà tôi hâm m/ộ lại có phẩm hạnh như thế này. Tôi không muốn tin!】
Thực ra, không chỉ fan của cô ta không tin. Ngay cả Tần Xuyên và những người khác có mặt cũng trố mắt kinh ngạc nhìn cô ta.
Ngay cả Vương Quan - người trợ giúp do cô ta mời đến, lúc này cũng nhíu mày, vẻ mặt gh/ét bỏ nói: “Hách tiểu thư, cô nói Thôi Phù Y b/ắt n/ạt cô, hại c.h.ế.t bà nội cô, rồi lại để fan b/ạo l/ực mạng cô, tôi mới nhận đơn hàng này, đến giúp cô đối phó với cô ấy!”
“Không ngờ, kẻ á/c lại chính là cô?”
“Mẹ kiếp, ông đây không làm nữa!” Nói rồi, gã gi/ận dữ đứng về phía sau tôi.
Tiêu Nam hung dữ lườm gã một cái: “Đừng có đứng bên cạnh sư phụ tôi!”
Tôi là một lão q/uỷ ngàn năm, lại được một cô nhóc mười tám, mười chín tuổi bảo vệ… Cảm giác này, chậc, có chút tuyệt diệu đấy.
20.
“Tôi xin lỗi, tôi có lỗi với mọi người…!” Hách Ân nằm rạp trên đất, ra vẻ khoác gai xin tội. Mặt cô ta đã sưng vù vì tự t/át, trông vô cùng buồn cười và t.h.ả.m hại.
Thế nhưng, những lỗi lầm cô ta đã gây ra, những tổn thương cô ta mang lại, không phải một lời “xin lỗi” và vài cái t/át là có thể giải quyết được.
Thôi Phù Y rít lên một tiếng thê lương, bất chợt lao tới, chộp lấy Hách Ân!
Thân hình tôi lóe lên, chắn trước Hách Ân: “Thôi Phù Y, đừng tự chuốc thêm nghiệp chướng. Con người, nên dùng luật lệ của con người để trừng ph/ạt.”
Vẻ hung dữ trên mặt cô ấy ẩn đi, buồn bã nhìn tôi: “Đại nhân…”
Tôi kết một pháp ấn trong không trung, khẽ quát: “Đi thôi!”
Trước ánh mắt của mọi người, cô ấy tan đi như một làn khói nhẹ. Còn Lý Đạo sĩ, vẫn nhai răng rắc không ngừng.
Tôi nhíu mày: “Nghiệt súc! Còn chưa buông tha Lý Đạo sĩ?”
Một lá Hắc phù được tế ra, chỉ thấy Lý Đạo sĩ co gi/ật dữ dội, ánh mắt đột nhiên trở nên sáng rõ. Anh ta “phụt phụt phụt” liên tục nhổ ra mấy mảnh móng tay giả, mặt mày tái mét: “Đây… tôi… tôi đã ăn cái gì thế này?”
Mọi người thấy Hắc phù của tôi lợi hại đến vậy, những kẻ vốn không tin cũng đều xúm lại bên cạnh tôi, học theo Thôi Phù Y gọi tôi: “Đại nhân… có thể cho tôi một lá Linh phù của Ngài không?”
Tôi phát cho mỗi người một lá, họ cảm kích liên tục cúi mình: “Đa tạ Đại nhân, đa tạ Đại nhân!”
Tôi khẽ cong môi: “Không cần cảm ơn, chúng còn có tác dụng khác đấy.”
Chỉ có Tô Linh Nhi quỳ xuống đất nhặt từng mảnh móng tay giả, đ/au đớn tột cùng: “Em gái!”
“Chị! Chị! Chị đừng khóc!” Ngoài cửa vọng vào tiếng gọi của Tô Mạt Nhi: “Em vẫn bình an vô sự mà.”
Mọi người nhìn nhau, vẻ mặt khó hiểu.
Tôi mở cửa, Tô Mạt Nhi bước vào giải thích: “Em vừa đi vệ sinh xong, có người nói em bị loại rồi, nên em bị đưa đi, cứ thế mà đợi ở ngoài trường quay!”
Tô Mạt Nhi nói không sai, tất cả chuyện này, đều là sự sắp xếp của tôi và Phó Cẩn.
21.
Con Q/uỷ Đói (Hãm Q/uỷ) nhập vào Lý Đạo sĩ là một con vật cưng tôi nuôi dưỡng ở Địa Phủ năm xưa.
Tôi và Phó Cẩn đã điều tra đa chiều, x/á/c định rõ ràng tà m/a đêm đêm quấy phá khiến anh ta không ngủ yên là do Vương Quan sai khiến.
Giới thiệu bản audio
Chapter 7 - Hết
Chapter 6 - Hết
Lòng Người Hiểm Ác - Chapter 8 - Hết phần 4
NẤM QUAN TÀI ĐOẠT HỒN - CHƯƠNG 9 - HẾT PHẦN 4
Đại Chiến Dã Nhân Cốc - Chapter 11 - Hết phần này
Chapter 7
Chapter 7 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook