Đế Bá

Đế Bá

Chương 2886: Kiếm chi vô địch

06/03/2025 01:20

Cuồ/ng Cổ M/a Hàng, chưa ai từng nghe cái tên này, dù là đệ tử Long thành cũng m/ù tịt.

Nhưng lai lịch của Cuồ/ng Cổ M/a Hàng cực kỳ kinh thiên, công pháp không thuộc về kỷ nguyên này, nó là công pháp từ cổ nguyên cổ xưa đã biến mất.

Môn công pháp này là một trong những công pháp đỉnh kỷ nguyên đó.

Sau khi Tàm Long Tiên Đế có được công pháp này, bọn họ trải qua từng thời đại cố gắng đã thôi diễn Cuồ/ng Cổ M/a Hàng vô cùng hoàn mỹ, Võ Phượng Ảnh thành công tu luyện ra nó.

Nghe Lý Thất Dạ nói, Võ Phượng Ảnh gi/ật mình kêu lên:

- Ngươi biết môn công pháp này?

Trừ lão tổ Long thành ra người ngoài không thể nào biết về công pháp này.

Võ Phượng Ảnh rống to:

- Cho dù ngươi biết cũng muộn rồi, ngươi đã chọc gi/ận bản cô nương, không thấy m/áu không rút về!

Giọng Võ Phượng Ảnh u/y hi*p bát phương!

Lý Thất Dạ bật cười:

- Không, là nàng muộn.

Lý Thất Dạ lắc đầu nói:

- Nàng không biết mình đối diện binh khí gì đâu.

Lý Thất Dạ chậm rãi giơ bạch cốt chi ki/ếm lên.

Võ Phượng Ảnh gào thét:

- Gi*t!

Võ Phượng Ảnh vỗ hai tay ra, thiên địa trở nên nhỏ bé.

Ầm ầm ầm ầm ầm!

Một chuỗi tiếng n/ổ vang lên, trước đôi tay đó các vì sao trong vũ trụ tan nát, ngôi sao không chịu nổi một kích.

Lúc này Võ Phượng Ảnh đ/á/nh ra hai tay như bàn tay to của vô thượng m/a vương, một chưởng có thể đ/ập nát một thế giới.

Một chưởng diệt thế, song chưởng đoạn vạn cổ.

Khi hai chưởng Lý Thất Dạ đanh ra thì thiên địa r/un r/ẩy, song chưởng vỗ trên hủy trời, dưới diệt đất.

Cuồ/ng Cổ M/a Hàng là công pháp vô cùng cổ xưa mà khủng bố, là thuật đỉnh của một kỷ nguyên.

Thuật này ra, dù là công pháp Đại Đế Tiên Vương cũng mất sắc.

Thấy song chưởng đ/á/nh tới, các cường giả tu sĩ vốn chạy xa tập thể h/oảng s/ợ.

Có lão hoàng chủ trông thấy cảnh đó mặt trắng bệch thì thào:

- Thế này đã vượt qua cảnh giới Đạo Thiên, song chưởng diệt thế, một kích đó có thể trảm thần diệt m/a.

Đối phương song chưởng diệt thế của Võ Phượng Ảnh nhưng Lý Thất Dạ không thèm nhướng mí mắt, với hắn thì mọi chuyện chẳng chút khó khăn.

Keng!

Tiếng ki/ếm ngân.

Ánh sáng âm trên bạch cốt chi ki/ếm bỗng sáng hơn, ánh sáng mờ tối nhấp nháy.

Lý Thất Dạ giơ ki/ếm vừa ch/ém vừa ch/ặt vào song chưởng Võ Phượng Ảnh đ/á/nh tới.

Bùm!

Vang tiếng n/ổ đi/ếc tai, nhát ki/ếm ch/ém xuống, song chưởng diệt thế đỡ được nhưng vẫn bị bật chệch đường, Võ Phượng Ảnh liên tục thụt lùi.

Tuy nhiên Võ Phượng Ảnh không bị thương mảy may, mới rồi Long thương đỡ nhát ki/ếm cũng làm nàng bị thương nặng, Long thương hoàn toàn vỡ nát.

Giờ Võ Phượng Ảnh tay không đỡ ki/ếm nhưng không bị trầy trụa gì, cơ thể mạnh mẽ kinh khủng, đây là một loại vô địch, có thể bỏ qua tổn thương từ bất cứ binh khí nào.

Lý Thất Dạ tùy ý cười nói:

- Lại ăn một ki/ếm.

Lý Thất Dạ lại giơ bạch cốt chi ki/ếm lên.

Đinh!

Ki/ếm quang sáng choang kéo vệt sáng vượt qua ức vạn năm ch/ém hướng Võ Phượng Ảnh.

Võ Phượng Ảnh hú dài:

- Phá!

Cánh đen sau lưng Võ Phượng Ảnh khép lại như hai cánh cửa siêu to đóng kín, phong tuyệt vạn cổ, hòng ngăn lại nhát ki/ếm của Lý Thất Dạ.

Bùm!

Tiếng n/ổ x/é toạc khung trời.

Dù cánh đen có thể che lấp cửu thiên thập địa vẫn không ngăn được nhát ki/ếm tuyệt thế vô song, cánh đen bị nháy mắt ch/ém đ/ứt, nhát ki/ếm ch/ém vào người Võ Phượng Ảnh.

M/áu phun tung tóe, áo giáp trên người Võ Phượng Ảnh bị x/ẻ ra.

Khoảnh khắc một ki/ếm trí mạng, hai tay Võ Phượng Ảnh vỗ.

Đinh!

Tiếng kim loại rung bần bật, hai bàn tay Võ Phượng Ảnh kẹp ch/ặt bạch cốt chi ki/ếm.

Ầm ầm ầm ầm ầm!

Một chuỗi tiếng n/ổ không dứt, thiên địa lắc lư, thời không r/un r/ẩy.

Hai bàn tay Võ Phượng Ảnh kẹp ch/ặt bạch cốt chi ki/ếm, chậm rãi nâng ki/ếm lên.

Tuy bạch cốt chi ki/ếm nặng ức vạn quân nhưng Võ Phượng Ảnh vẫn có thể nâng nó lên.

Võ Phượng Ảnh tràn đầy bá khí nói:

- Miễn M/a Hàng của ta còn thì bất tử bất diệt

Mắt phượng trợn tròn, Võ Phượng Ảnh tựa như nữ chiến thần.

Đặc biệt người Võ Phượng Ảnh loang lổ vết m/áu tăng khí thế hung mãnh bá khí, kí/ch th/ích thị giác.

- Trừ trời ra trên đời không có ai bất tử bất diệt.

Lý Thất Dạ cười nói:

- Hơn nữa nàng không biết rõ thanh ki/ếm này, việc này chỉ là dùng d/ao mổ trâu c/ắt tiết gà, cho nàng xem uy lực thật sự của nó đi.

Rầm!

bạch cốt chi ki/ếm đ/á/nh bật hai bàn tay Võ Phượng Ảnh, tay nàng mạnh mẽ trấn trời nhưng bạch cốt chi ki/ếm rung nhẹ một cái nàng đã không kiềm nó được.

Ầm!

Vang tiếng n/ổ đi/ếc tai, ý chí vô thượng của Lý Thất Dạ bùng n/ổ, bạch cốt chi ki/ếm tuôn ra ánh sáng.

Từng luồng sáng b/ắn lên cao chiếu sáng toàn thế giới.

Mỗi luồng sáng như một ngân hà, khi vô số ánh sáng b/ắn lên cao tựa như vô số cánh chim giương rộng.

T.

R.U.

Y.E.

N.F.

U.L.

L.V.

N Lực lượng đỉnh cao nhất kỷ nguyên bùng n/ổ, trước lực lượng đó thì tất cả thật nhỏ bé.

Cái gì chúng thần, cái gì m/a vương đều bị lực lượng này ngh/iền n/át.

Khi bạch cốt chi ki/ếm bộc phát lực lượng vô địch thật sự như trời chúa tể tất cả.

Đám cường giả tu sĩ đứng đằng xa không đứng vững nổi, tập thể bị trấn áp quỳ dưới đất.

Mọi người h/oảng s/ợ tái mặt, rợn tóc gáy.

- Đây là binh khí gì?

Khoảnh khắc này bọn họ không chống lại nổi lực lượng đó, bọn họ không bằng một con kiến, nhỏ bé trước lực lượng kia.

Bạch cốt chi ki/ếm tựa như trung tâm một kỷ nguyên, nó là đỉnh kỷ nguyên.

Trước lực lượng kỷ nguyên thì tất cả đều là con kiến.

Khi bạch cốt chi ki/ếm như các cánh chim giương ra, dù Võ Phượng Ảnh trong trạng thái Cuồ/ng Cổ M/a Hàng cũng không chịu nổi lực lượng kia, nàng bị trấn áp liên tục thụt lùi.

Tề Lâm Đế Nữ h/oảng s/ợ, mặt không chút m/áu cố mở miệng c/ầu x/in cho Võ Phượng Ảnh:

- Công tử, xin nương tay cho!

Lý Thất Dạ liếc Võ Phượng Ảnh, bạch cốt chi ki/ếm sí diễm ngập trời ch/ém ra:

- Nên kết thúc!

Võ Phượng Ảnh bướng bỉnh rống to:

- Phá!

Một bóng thần m/a to lớn không gì sánh bằng bước ra, to lớn không thể đo lường.

Thần m/a bước ra một bước có thể đạp nát hư không vô tận, thậm chí đạp vỡ dòng sông thời gian.

Thần m/a như thế giơ tay một cái có thể hủy diệt ba ngàn thế giới, thậm chí bản thân nó đã là ba ngàn thế giới.

Thần m/a như vậy dù chỉ là ảnh chiếu vẫn u/y hi*p lòng người, có lực lượng vô cùng khủng bố.

Dù thần m/a vô song bước ra vẫn không ngăn bạch cốt chi ki/ếm sí diễm ngập trời được.

Lý Thất Dạ tùy tay ch/ém, thân ki/ếm hời hợt ch/ặt vào người thần m/a.

Thần m/a khổng lồ bị bạch cốt chi ki/ếm ch/ém trúng.

Bùm!

Thần m/a như con ruồi bị đ/ập dẹp lép, thân hình to lớn tan biến.

Rầm!

Lý Thất Dạ tùy tay giơ bạch cốt chi ki/ếm ch/ém nát vô thượng thần m/a xong Võ Phượng Ảnh như sao băng từ trên cao bị đ/ập rớt xuống, nàng như thiên thạch rớt xuống đất đụng thủng cái hố sâu hoắm.

Quanh miệng hố nứt rạn.

Võ Phượng Ảnh loang lổ vết m/áu, chưa lấy lại tinh thần thì trước mắt tối sầm, đã xỉu.

Đây đã là Lý Thất Dạ nương tay, không thì ki/ếm ch/ém xuống Võ Phượng Ảnh mạnh đến mấy cũng bị ch/ém làm hai nửa, đi đời nhà m/a.

Cho nên Lý Thất Dạ chỉ vỗ nhẹ, vỗ bằng thân ki/ếm chớp mắt diệt vô thượng thần m/a, ki/ếm ch/ém xỉu Võ Phượng Ảnh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu