Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mộng Không Thường
- Đêm giao thừa
- Chương 12
Ngoại truyện: Tái sinh
Tôi tên là Dương Phong, một phóng viên trẻ đầy triển vọng.
Chỉ tiếc rằng, mệnh chẳng còn dài.
Được thay một trái tim, có thể sống đến tận bây giờ, tôi đã thấy mãn nguyện lắm rồi.
Bởi vì, trái tim này vốn dĩ không đến lượt tôi.
Thực tế, năm đó tôi đã chấp nhận số phận.
Nhưng phép màu đột ngột xảy ra, khiến tôi bất ngờ có được cuộc đời thứ hai.
Chỉ là đằng sau phép màu đó, lại có một vụ thảm án đêm giao thừa vô cùng đẫm m/áu.
Tôi quyết định tìm hiểu rõ nguyên do đằng sau nó. Ít nhất là trước khi ch*t, tôi muốn biết ai đã cho tôi một cuộc đời mới.
Sau nhiều lần x/ác minh, tôi nhận ra vụ thảm án đêm giao thừa đó chứa đựng vô vàn nghi vấn.
Tôi muốn tìm ra sự thật.
Điểm mấu chốt nằm ở người sống sót duy nhất—Phan Lạc Lạc.
Ban đầu cô ấy không muốn nói thật, muốn lấp li/ếm cho qua chuyện.
Dưới sự dồn ép của tôi, cô ấy đã nói ra một phiên bản sự thật khác.
Một sự thật tàn khốc đẫm m/áu mà lại ly kỳ hồi hộp. Khiến người ta không khỏi thở dài cảm thán.
Một tháng sau, tôi như bị m/a xui q/uỷ khiến quay lại gần tiệm trà sữa đó.
Trường cấp ba gần đó vừa tan học, các học sinh kết bạn từng nhóm đi cùng nhau.
Nhìn dáng vẻ tràn đầy sức sống thanh xuân của họ, gương mặt của người phụ nữ đáng thương kia lại hiện lên trước mắt tôi.
Hai nữ sinh vừa uống trà sữa vừa tán gẫu, đi ngang qua người tôi.
"Phim "Chìa Khóa Vạn Năng" xem chưa! Kết thúc đảo ngược, càng nghĩ càng thấy sợ."
"Hay thì hay thật, chỉ là hơi bất bình, dựa vào đâu mà kẻ x/ấu lại sống đến cuối cùng?"
...
Bộ phim đó tôi cũng từng xem, nửa đầu cực kỳ tầm thường, dựa vào cú lật kèo kinh thiên động địa ở nửa sau.
Câu chuyện thực ra không phức tạp.
Chỉ là hai lão già l/ừa đ/ảo dùng tà thuật chiếm đoạt thân x/ác người trẻ, một câu chuyện kinh dị về việc kẻ x/ấu cuối cùng được tái sinh.
"Này, nếm thử đi, bánh ngọt mới ra lò của tiệm trà sữa đấy, hình như gọi là bánh ngàn lớp táo mật."
"Ưm... ngon thật, ngon quá đi!"
"Phải không, nghe nói quy trình chế biến phức tạp lắm, không có tay nghề mấy chục năm thì không làm ngon được thế này đâu."
"Chủ quán đó đúng là khéo tay thật, rõ ràng còn trẻ như vậy."
Nhìn bóng lưng hai nữ sinh dần khuất xa, tôi đột nhiên đứng khựng lại tại chỗ.
Rõ ràng là giữa mùa hè oi ả, tôi lại cảm thấy như rơi vào hầm băng, sống lưng lạnh toát.
Trái tim trong lồng ngựk đ/ập liên hồi, thình thịch như tiếng trống trận.
Cảm giác chóng mặt ập đến, tôi chỉ thấy trước mắt tối sầm lại.
Ngẩng đầu lên, tôi khó nhọc nhìn về phía tiệm trà sữa cách đó không xa.
Phan Lạc Lạc đang dọn dẹp bàn ăn trước cửa, một con chó vàng già cỗi bước đi tập tễnh từ trong tiệm ra.
"Tiểu Hoàng, mày đang nhìn gì thế?"
Phan Lạc Lạc nhìn theo ánh mắt của con chó già, vừa vặn nhìn thấy tôi.
Giây tiếp theo, Phan Lạc Lạc trẻ trung nở một nụ cười q/uỷ dị đầy ẩn ý.
Kết thúc toàn văn.
6
11
Chương 19
Chương 18.
Chương 13
Chương 9
Chương 11
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook