Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- MÃ NÔ
- Chương 1
Mười năm trước, ta đ/á vào m.ô.n.g tên nô lệ chăn ngựa trong phủ, hò hét om sòm: "Ta muốn cưỡi! Ta nhất định phải cưỡi! Ta muốn cưỡi ngựa lớn!"
Mười năm sau, vị tướng quân công cao hiển hách nhìn kẻ có gia đạo sa sút là ta, cười lạnh vỗ vỗ lên đùi mình, "Lại đây, chẳng phải trước kia muốn cưỡi ngựa lớn lắm sao?"
1.
Ta nuốt nước miếng, yếu ớt phủ nhận: "Cũng... cũng không hẳn là muốn cưỡi."
Hạ Uyên khẽ cười, một thỏi bạc lớn nặng trịch ném thẳng vào lòng tú bà. Thân mình ta quấn tấm lụa hoa mỏng manh, gương mặt trát đầy phấn son, mái tóc rối bời cứ thế ngã nhào vào lòng Hạ Uyên.
"Đêm đầu của Lâm tiểu công tử! Mười lượng bạc, thuộc về vị gia này!"
Ta nghe mà lòng đầy hổ thẹn.
Hạ Uyên siết ch/ặt eo ta, ép ta phải ngẩng đầu nghe cho rõ. Hắn ghé sát tai ta, lời nói như á/c q/uỷ dưới địa ngục vừa bò lên nhân gian: "Tiểu thiếu gia, nô tài cuối cùng cũng tìm được Ngài rồi."
Ta run bần bật. Chợt nhớ về mười năm trước, khi ta còn là một tiểu công t.ử của thế gia vọng tộc, tính tình ngang ngược, bướng bỉnh khôn cùng. Ta đã hung hăng đ/á vào m.ô.n.g Hạ Uyên: "Ta muốn cưỡi ngựa lớn! Tên nô tài kia, mau chuẩn bị ngựa cho bản thiếu gia!"
Phụ thân và mẫu thân quản giáo nghiêm khắc, không cho ta cưỡi ngựa, ta chỉ là cố tình làm khó hắn. Ta biết, và hắn cũng biết.
Hạ Uyên khi đó vóc dáng đã vô cùng rắn rỏi, làn da ngăm đen, mái tóc dài đen dày như bờm ngựa hoang. Hắn nhìn ta đăm đăm, ánh mắt đầy vẻ dã tính như muốn nghiền xươ/ng cốt ta thành tro bụi.
Mười năm sau, hắn đã tìm thấy ta.
Ta biết, hắn đến để đòi n/ợ.
2.
Hạ Uyên, nay đã là vị tướng quân trấn giữ biên thùy, quyền cao chức trọng.
Còn ta, chẳng qua chỉ là một chiến lợi phẩm hắn tình cờ nhặt được, bị hắn vắt vẻo trên lưng ngựa một cách bêu riếu. Đi ngang qua mấy tên binh lính, chúng cười cợt chào hỏi tướng quân, ánh mắt m/ập mờ không đứng đắn cứ dán ch/ặt vào người ta.
Ta sợ hãi rúc đầu vào sâu hơn, h/ận không thể chui tọt vào trong lớp hộ giáp trước n.g.ự.c Hạ Uyên. Bàn tay đang ôm eo ta của Hạ Uyên bỗng siết ch/ặt, qua lớp da thịt, đầu ngón tay như muốn bấu sâu vào xươ/ng hông.
Ta vội vàng c/ầu x/in: "Tướng quân! Tướng quân tốt, đừng ở chỗ này!"
Hắn vô cảm rủ mắt nhìn ta, chẳng rõ buồn vui.
"Hạ tướng quân, tên thỏ nhi gia (trai đồng tính xưa) này trông da thịt mỡ màng thật đấy, Ngài chơi chán rồi có thể ban cho huynh đệ bọn ta nếm chút vị được không?"
Nơi biên ải xa xôi, những nam nhân lâu ngày không chạm vào hơi người đã hóa thành lũ sói đói không màng thanh sạch. Ta hoảng hốt bám lấy cánh tay Hạ Uyên, muốn nói thêm lời ngon ngọt c/ầu x/in hắn nhưng lại chẳng dám.
Hạ Uyên vung roj lên. Ta sợ hãi nhắm ch/ặt mắt lại. Tiếng roj x/é gió "chát" một tiếng vang lên, nhưng kẻ thét lên đ/au đớn không phải ta.
Hạ Uyên khẽ nói: "Đồ ch.ó má. Đồ của lão tử, dù có chơi nát cũng không đến lượt kẻ khác."
Lời lẽ tuy thô thiển khó nghe, nhưng ta biết, sóng gió thực sự còn ở phía sau.
3.
Vừa về đến phủ đệ, ta liền bị hắn xách xuống, lảo đảo bị quẳng vào trong phòng. Tấm áo lụa mỏng manh trên người bị x/é rá/ch tả tơi.
Ta hít một hơi thật sâu, cố kìm nén sự r/un r/ẩy. Nam nhi có lệ không dễ rơi, ta nhất định phải sống tiếp.
Hạ Uyên bóp cằm ta, những ngón tay thô ráp dài ngoằng cứ thế miết thẳng xuống dưới. Tim ta treo ngược lên tận cổ họng. Nhưng ngay lúc mấu chốt nhất, hắn lại dừng tay.
Hạ Uyên hạ giọng: "Sở Phong Quán chắc đã dạy ngươi cách hầu hạ người khác rồi chứ?"
Hắn ngồi bên mép giường, thong thả dang rộng hai chân: "Ngươi tới đi."
Ta bị ép vào góc c.h.ế.t, nhìn kẻ th/ù không đội trời chung của mình.
Hạ Uyên chậm rãi nghiêng đầu: "Ngẩn ra đó làm gì? Trước kia chẳng phải rất giỏi ức h.i.ế.p lão t.ử sao? Tiếp tục dùng răng của ngươi mà c.ắ.n ta đi chứ?"
Ta lí nhí: "Ta sai rồi."
Đôi mắt Hạ Uyên hiện lên vẻ tà khí, hắn nheo mắt dò xét ta: "Nghe không rõ."
Ta lấy hết can đảm nói: "Ngươi tha cho ta một lần đi, tiền n/ợ ngươi, người tình của ta sẽ trả!"
Hạ Uyên khựng lại: "Cái gì của ngươi?"
Ta nhỏ giọng: "Người tình. Đã mặn nồng với nhau được một năm rồi."
Hạ Uyên bỗng chốc sững sờ. Gương mặt hắn khuất sau bóng tối của rèm giường. Ta bồn chồn: "Tướng... Tướng quân?"
Hạ Uyên bật ra một tiếng cười giễu, chậm rãi đứng dậy.
"Lâm Ngữ Niên à." Hắn nhìn xuống ta, ánh mắt lạnh nhạt đầy vẻ kh/inh bỉ: "Ngươi quả nhiên chẳng thay đổi chút nào."
Cán roj quất nhẹ vào n.g.ự.c ta, hết lần này đến lần khác đ.â.m chọc.
"Vẫn cứ phóng đãng như vậy."
Cán roj quấn vải bố thô ráp, nồng nặc mùi m/áu. Ta sợ hãi lảo đảo lùi lại. Hạ Uyên bóp gáy ta, không cho ta trốn chạy. Cán roj càng thêm sức nghiến ch/ặt lên vùng da thịt tội nghiệp kia.
"Đồ không biết liêm sỉ." Hắn vô cảm nói.
Hắn phất tay một cái, hất văng đôi bàn tay đang che chắn cơ thể của ta ra. Ánh mắt càn quấy quét qua khắp người ta một cách vô lý.
Hạ Uyên cười lạnh: "Che cái gì? Ta còn đang chê ngươi bẩn đây."
Ta không còn đường lui, lưng dán ch/ặt vào tường, chỉ có thể đứng im. Toàn thân từ trên xuống dưới chẳng chỗ nào là không ủ rũ. Hạ Uyên rõ ràng không hài lòng, hắn lấy cán roj thúc giục, ta bị ép đến mức chẳng thể làm gì khác.
Hạ Uyên lại lộ vẻ không vui: "Thái độ này là sao? Nhíu mày cái gì?"
Chương 12: HẾT
Chương 11: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 15: HẾT
Chương 7: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 11: HẾT
Chương 7: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook