Thiên Quan Tứ Tà

Thiên Quan Tứ Tà

Chương 63: Tôi yêu gia đình tôi

28/04/2026 08:25

Chương 63: Tôi yêu gia đình tôi

Ngô Hiến hít sâu vài hơi.

Sau đó, hắn thò tay vào trong ng/ực áo, lấy ra một cục giấy nhăn nhúm. Mở ra, trên đó là hình một nam minh tinh tóc xoăn. Hắn nghiêm túc dặn người thợ c/ắt tóc:

“Xin hãy c/ắt đúng theo kiểu này, đừng tự ý thay đổi, cảm ơn.”

Cục giấy này là thứ Ngô Hiến đã chuẩn bị từ trước khi đến “Tạo Mẫu Tóc Hoàn Mỹ”. Kiểu tóc này rất hợp ý hắn. Dù đối phương là thợ c/ắt tóc tà linh, Ngô Hiến cũng không muốn mái tóc của mình bị c/ắt bừa.

Vẻ mặt người thợ thoáng khựng lại, rồi bắt đầu c/ắt tóc cho Ngô Hiến một cách nghiêm túc.

Thậm chí hắn ta còn không dùng kéo. Dụng cụ duy nhất chỉ là một con d/ao cạo, lưỡi dài vỏn vẹn mười centimet. Nhưng kỹ thuật của hắn lại vô cùng thuần thục, vượt xa những thợ c/ắt tóc bình thường ở thế giới thực.

Chỉ tiếc là Ngô Hiến phải luôn dõi theo hắn ta, đề phòng bị đ/á/nh lén bất ngờ nên không thể thả lỏng để tận hưởng.

Chỉ vài phút trôi qua.

Kiểu tóc của Ngô Hiến đã hoàn toàn thay đổi.

Độ dài tóc của hắn không có gì thay đổi, nhưng khí chất của cả người đã nâng lên một bậc, thậm chí có thể đi làm tiếp thị nam được rồi.

Ngón tay thợ c/ắt tóc khẽ chạm vào mặt Ngô Hiến.

“Quý khách có hài lòng với kiểu tóc này không?”

Ngô Hiến vội vàng gật đầu: “Hài lòng, rất hài lòng, lâu lắm rồi tôi mới gặp một thợ c/ắt tóc xuất sắc như anh.”

Quả thực hắn rất hài lòng.

Nhưng mấy lời khen ngợi này, phần nhiều là vì không muốn chọc gi/ận con tà linh này, tránh việc hắn ta tiện tay ch/ém ch*t mình.

Giọng điệu của thợ c/ắt tóc trở nên âm u lạnh lẽo: “Nếu đã thấy hài lòng, vậy thì xin mời thanh toán tiền c/ắt tóc đi.”

Ngô Hiến giả vờ nghi ngờ hỏi: “Lúc nãy không phải mấy người nói là không thu tiền sao?”

“Đúng vậy, nhưng tôi muốn thứ khác.”

Bàn tay của thợ c/ắt tóc vuốt ve trên mặt Ngô Hiến, như thể đang chạm vào một tác phẩm nghệ thuật.

“Khuôn mặt của anh rất đẹp trai, có thể nhường nó cho tôi được không? Quần áo của tôi vẫn còn thiếu một khuôn mặt đẹp.”

Quần áo...

Xem ra “người phụ nữ” vừa nãy chính là quần áo của con tà linh này.

Thảo nào cô ta lại kỳ lạ như vậy, hóa ra cơ thể cô ta được chắp vá lại!

Thợ c/ắt tóc có lẽ chỉ có thể hiện hình trong gương. Cho nên nếu muốn hoạt động bên ngoài, hắn ta phải mặc một bộ “quần áo” làm từ con người. Hắn ta lấy những bộ phận mà hắn ta cho là đẹp nhất từ mỗi vị khách của mình, ghép lại thành một bộ “quần áo” hoàn mỹ.

Và bây giờ, thợ c/ắt tóc cho rằng khuôn mặt của Ngô Hiến rất đẹp nên hắn ta muốn l/ột da mặt này xuống, ghép vào quần áo của mình.

Ngô Hiến thấy hắn ta đã ngửa bài, nhanh tay cầm một ống tiêm m/áu chó mực, đ/âm mạnh ra phía sau.

Nhưng Ngô Hiến đã đ/âm hụt!

Bởi vì phía sau hắn vốn không có gì cả. Hơn nữa, do phản kháng của Ngô Hiến, người đàn ông trong gương đã dùng một tay ấn vai hắn xuống, khiến hắn không thể thực hiện những động tác lớn nữa.

Ngô Hiến tạm thời bỏ ý định dùng chú Phi Nhận.

Qua lần thăm dò vừa rồi, hắn nhận ra chân thân của người đàn ông này nằm trong gương. Dù có làm gì với khoảng không bên ngoài cũng không thể gây tổn thương thật sự cho hắn ta.

Nếu Ngô Hiến chỉ muốn bỏ chạy.

Vậy thì dùng chú Phi Nhận phá vỡ tấm gương, có lẽ có thể thoát khỏi sự kh/ống ch/ế của người đàn ông này. Nhưng cách đó chưa chắc đã gi*t được tà linh, vì hắn ta có thể vẫn ẩn trong một mảnh gương khác.

Cho nên Ngô Hiến không hành động thiếu suy nghĩ.

Hắn đành trơ mắt nhìn người đàn ông này áp con d/ao cạo sắc bén vào viền khuôn mặt mình.

Thợ c/ắt tóc hẳn là muốn l/ột sống da mặt Ngô Hiến!

N/ão bộ Ngô Hiến vận hành với tốc độ cao.

Rất nhanh, hắn nghĩ ra một cách có thể thử. Chú Phi Nhận đã sẵn sàng, bất cứ lúc nào cũng có thể đ/á/nh nát tấm gương. Nhưng trên mặt hắn lại hiện ra vẻ thâm tình, mắt trái rơi xuống một giọt nước mắt.

“Anh biết không, tôi rất yêu gia đình của tôi?”

Tay thợ c/ắt tóc khựng lại, ánh mắt đầy nghi ngờ, hỏi Ngô Hiến: “Chuyện đó thì liên quan gì đến tôi?”

“Ý tôi là, tôi không sợ anh gi*t tôi, bởi vì sau khi tôi ch*t, tôi có thể ở bên họ...”

Thái độ của Ngô Hiến khiến thợ c/ắt tóc hơi kinh ngạc.

Cái ch*t là nỗi sợ hãi lớn nhất của con người. Thợ c/ắt tóc mới lần đầu tiên nhìn thấy có người có thể bình tĩnh đối mặt với cái ch*t như vậy.

Thế là hắn ta dùng lưỡi li /ếm lông mày, vẻ mặt trở nên hưng phấn hơn.

Ngô Hiến sẽ là một phần quần áo của hắn ta. Hắn ta hy vọng người này càng đặc biệt càng tốt. Như vậy khi hắn ta ch/ém gió với những tà linh khác, cũng sẽ có nhiều chuyện để nói hơn.

Thực ra tâm lý của thợ c/ắt tóc này cũng giống một số con người ở thế giới thực, khó mà nói ai giống ai hơn.

Nhiều “nhà sưu tầm” trong loài người thích gom những món đồ thủ công kỳ lạ làm từ động vật.

Thường thì động vật càng hiếm, đồ thủ công càng đắt giá. Ví dụ như ngà voi, da hổ...

Nếu những con voi, con hổ được xem như “nguyên liệu” đó còn mang danh hiệu đặc biệt như vua hổ, vua voi, thì món đồ thủ công làm ra lại càng bị săn đón.

Ngô Hiến thở dài: “Tôi sắp ch*t rồi, nhưng vẫn còn một điều tiếc nuối chưa được làm.”

“Anh nói đi, tôi sẽ giúp anh hoàn thành.”

Thợ c/ắt tóc tỏ ra rộng rãi, nhưng trong lòng đã sớm quyết định dù là tiếc nuối gì cũng sẽ không để Ngô Hiến thực hiện được.

Với tà linh mà nói, người ch*t càng uất ức thì càng có giá trị “tạo hình“.

Ngô Hiến bắt đầu kể lể.

“Lần trước tôi về nhà quá muộn, nên người nhà tôi đều ch*t bất ngờ. Tôi đã lỡ mất lần gặp cuối của họ...”

“Lần này tôi cũng sắp ch*t rồi, tôi sắp đi gặp họ rồi. Tôi hy vọng lần này họ vẫn có thể đến đón tôi, để gia đình năm người chúng tôi thực sự được ở bên nhau.”

Thợ c/ắt tóc gật đầu theo phản xạ, sau đó hắn ta lại thấy có gì đó không đúng.

“Chào đón anh? Không phải anh nói cả nhà anh đều bị gi*t sạch rồi sao?”

Ngô Hiến hỏi vặn lại thợ c/ắt tóc: “Ai nói người ch*t thì không thể chào đón chứ?”

Thợ c/ắt tóc gi/ật mình kinh hãi.

Hắn ta đột ngột quay người lại.

Lúc này, trong không gian của tấm gương, ngoài hắn ta ra, rõ ràng còn có bốn con tà linh có bộ dạng ch*t vô cùng thê thảm đang đứng đó. Một người đàn bà rá/ch miệng, một người bị rạ/ch toang bụng, một người bị chẻ đôi cơ thể...

“Á đù!”

Thợ c/ắt tóc bị dọa nhảy cẫng lên tại chỗ, vội vàng nhấc con d/ao cạo ra khỏi mặt Ngô Hiến.

Trong mắt tà linh, tà linh không hề đ/áng s/ợ.

Nhưng cũng giống như mãnh thú cũng sẽ sợ hãi đồng loại đột nhiên xuất hiện sau lưng, thợ c/ắt tóc cũng bị dọa cho gi/ật mình. Trong mắt hắn ta, bốn con tà linh này đều là người nhà của Ngô Hiến, sao hắn ta dám l/ột da mặt người ta trước mặt người nhà họ chứ?

Bốn người Hạ Nhã, Từ Thanh Phong nhìn thấy cảnh này, lập tức nhíu mày, vẻ mặt ngay tức khắc trở nên dữ tợn đ/áng s/ợ.

Gi*t à?

L/ột da à!

Sao lại dừng lại rồi, làm việc lề mề thế?

Nhưng thợ c/ắt tóc không đọc hiểu được cảm xúc của chúng, ngược lại còn bị biểu cảm này dọa sợ. Theo góc nhìn của hắn ta, bốn con tà linh này đang không vui, muốn bảo vệ Ngô Hiến và chuẩn bị đ/á/nh hội đồng hắn ta.

“Tôi chỉ muốn an phận gi*t người!”

“Không muốn xen vào chuyện gia đình của các người đâu, đi đây!”

Thợ c/ắt tóc đột ngột nhảy ra ngoài.

Tấm gương khổng lồ này, giống như mặt hồ phẳng lặng bị ném đ/á xuống, lập tức nổi lên một gợn sóng. Một cái bóng méo mó từ trong gương chui ra, bò về phía gian phòng nhỏ vừa nãy với tốc độ cực nhanh.

Mắt Ngô Hiến sáng lên.

Hắn đã đợi khoảnh khắc này từ lâu!

Không đợi cái bóng méo mó biến mất, Ngô Hiến đã tung ra chú Phi Nhận. Lưỡi d/ao bay tạo thành hình chữ X, ch/ém thẳng vào vị trí của cái bóng!

Phập!

Trên mặt đất lập tức xuất hiện một khe nứt hình chữ X. Cái bóng méo mó bị chia làm bốn phần. Bốn phần cơ thể của hắn ta vặn vẹo bò trườn trên mặt đất, cuối cùng bất lực ngã gục.

Cái bóng bắt đầu dần dần tan biến vào không hình.

Ngô Hiến mỉm cười.

“Thành công rồi!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu