Sau Khi Bị Hiểu Lầm Là Thích Em Trai Của Bạn Trai

1

Tôi không hiểu tại sao mọi người lại cứ đinh ninh người tôi thích là Giang Nhất Xuyên.

Có vẻ như chính Giang Nhất Xuyên cũng nghĩ vậy.

Nhưng thực tế thì, người tôi thích là Giang Từ Húc.

Hơn nữa chúng tôi đã ở bên nhau từ lâu rồi, chỉ là chưa công khai mà thôi.

Lúc này đây, đối mặt với lời cảnh cáo của Giang Nhất Xuyên.

Tôi điềm nhiên đáp: "Cậu hiểu lầm rồi, người tôi nói không phải là cậu."

"Tốt nhất là thế. Nếu không thì đừng trách tôi trở mặt."

Giang Nhất Xuyên lạnh lùng buông một câu, rồi vớ lấy áo khoác đứng dậy bỏ đi thẳng.

Những người khác thấy vậy thì đều vỗ vai an ủi tôi với vẻ đầy đồng cảm.

"Nghiên Thư, anh cũng đừng trách Nhất Xuyên nổi gi/ận, lời tỏ tình này của anh đột ngột quá, cậu ấy nhất thời chưa tiếp nhận được cũng là bình thường thôi."

"Anh cũng đừng nản lòng, ai mà chẳng biết bình thường Nhất Xuyên đối xử với anh tốt nhất, vẫn còn cơ hội mà."

"Yên tâm đi, mấy anh em sẽ giúp anh khuyên nhủ A Xuyên, chắc chắn cậu ấy sẽ không gi/ận anh thật đâu."

……

Tôi đành phải thanh minh lại lần nữa rằng tôi thật sự không hề thích Giang Nhất Xuyên.

Nhưng dường như chẳng ai tin cả, họ lại càng nhìn tôi bằng ánh mắt thương cảm hơn.

Tôi âm thầm thở dài, không buồn giải thích thêm nữa.

Đợi mọi người lục tục kéo nhau về hết, trong phòng bao lúc này chỉ còn lại hai người là tôi và Giang Từ Húc.

Giọng điệu của người đàn ông nọ chua loét: "Kí/ch th/ích thật đấy, vợ anh vậy mà lại thích em trai của anh cơ."

Tôi bất lực liếc anh ấy một cái: "Người khác không biết thì chớ, anh cũng hùa theo làm lo/ạn à."

"Nhưng anh gh/en thật rồi." Giang Từ Húc vòng tay ôm trọn tôi từ phía sau, vùi đầu vào hõm vai tôi: "Ai bảo em cứ không chịu công khai với anh làm chi."

Thật ra không phải là tôi không muốn công khai.

Chỉ là với thân phận người thừa kế nhà họ Giang của Giang Từ Húc, chuyện công khai xu hướng giới tính ít nhiều sẽ gây ảnh hưởng đến cả anh ấy và gia tộc.

Hơn nữa, cụ Giang luôn đặt kỳ vọng rất lớn vào anh ấy, nếu ông cụ biết chuyện thì không biết sẽ làm ra hành động gì, dù sao vị cựu gia chủ nhà họ Giang này cũng nổi tiếng là người có bàn tay sắt.

Vậy nên đối với tôi và Giang Từ Húc ở thời điểm hiện tại, không công khai chính là lựa chọn tốt nhất.

"Em phải bồi thường cho anh đấy." Giang Từ Húc bắt đầu giở trò l/ưu ma/nh, dụi dụi vào cổ tôi.

Tôi lập tức nhớ tới cảnh tượng anh ấy đòi hỏi vô độ vào đêm qua.

Eo lại bắt đầu thấy đ/au rồi.

Quả nhiên.

Giang Từ Húc cất giọng dụ dỗ: "Ph/ạt em về nhà thử món đồ chơi anh mới m/ua. Không được từ chối đâu nhé."

Có trời mới biết sao ngày nào anh ấy cũng tràn trề sinh lực đến vậy.

Lại một đêm nữa tôi bị hànhz hạz đến lả người, cái eo vốn dĩ đã rã rời của tôi một lần nữa oanh liệt hy sinh.

2

Ngày hôm sau khi tôi tỉnh giấc, đồng hồ đã điểm hơn một giờ chiều.

Toàn thân ê ẩm đến mức tôi chẳng buồn nhúc nhích.

Ở ngay bên cạnh, Giang Từ Húc đang nằm nghiêng chống tay đỡ đầu, tủm tỉm cười nhìn tôi: "Vợ ơi, em tỉnh rồi à. Nếu thấy khó chịu thì để anh xoa bóp cho nhé."

Nói đoạn, bàn tay lớn của anh ấy áp lên eo tôi, bắt đầu xoa nắn với lực đạo vừa phải.

Cảm giác tê dại lập tức truyền khắp toàn thân.

Tôi bực dọc vòng tay ra sau, véo một cái vào phần th!t mềm bên hông anh ấy: "Đã biết em sẽ khó chịu mà còn không biết tiết chế lại một chút."

"Được rồi, lần sau nhất định anh sẽ sửa." Giang Từ Húc khẽ cười đáp lời.

Tôi tin anh ấy mới là lạ.

Lần nào cũng hứa hẹn như vậy, rồi lần nào cũng vứt ra sau đầu.

Chẳng buồn để ý đến anh ấy nữa.

Tôi nằm nghỉ thêm một lát, đợi đến khi người bớt ê ẩm mới chịu rời giường.

Tầm hai giờ chiều nay tôi còn một tiết học, là tiết tôi đã nhận lời dạy thay cho giáo sư Cao ở khoa khác.

Ăn trưa xong xuôi, Giang Từ Húc lái xe đưa tôi đến trường trước rồi mới tự mình quay lại công ty.

Lúc bước vào lớp học, tôi mới biết hóa ra mình đang dạy thay đúng lớp của Giang Nhất Xuyên.

Bấy giờ tôi mới sực nhớ ra, trước đây đúng là có nghe nói cậu ta học ngành Kiến trúc.

Rõ ràng là Giang Nhất Xuyên cũng đã nhìn thấy tôi, sắc mặt cậu ta thoắt cái trông khá khó coi.

Tôi cũng không bận tâm lắm, chỉ thông báo ngắn gọn rằng giáo sư của họ có việc bận nên tôi sẽ dạy thay tiết này, sau đó bảo sinh viên mở sẵn sách đến phần cần học.

“Bíp.”

Tiếng chuông báo tin nhắn điện thoại chợt vang lên.

Tôi liếc mắt nhìn sang, không ngờ lại là tin nhắn do Giang Nhất Xuyên gửi tới.

[Thẩm Nghiên Thư, anh không hiểu tiếng người có phải không? Tôi đã nói rõ là tôi không thích anh rồi, anh cứ nhất quyết phải mặt dày bám theo đúng không!]

3

Tôi chẳng hiểu ra sao, bèn rep lại một dấu: [?]

Rất nhanh, Giang Nhất Xuyên đã nhắn lại.

[Còn giả vờ cái gì, chẳng phải anh vì muốn gặp tôi nên mới cố tình xin đổi ca đến dạy lớp chúng tôi à!]

[Anh nghĩ làm vậy thì tôi sẽ thích anh chắc? Nằm mơ đi, việc đó chỉ khiến tôi càng cảm thấy anh thật kinh t/ởm!]

Tôi day day mi tâm, thật sự không tài nào hiểu nổi, hôm qua tôi đã nói rõ ràng đến thế rồi, cớ sao Giang Nhất Xuyên vẫn ảo tưởng rằng tôi thích cậu ta vậy chứ.

Để dập tắt sự hiểu lầm của cậu ta, tôi trực tiếp chụp màn hình tin nhắn giáo sư Cao lấy lý do b/ệnh nên nhờ tôi dạy thay một tiết rồi gửi thẳng cho Giang Nhất Xuyên, kèm theo một câu đáp trả.

[Cậu suy diễn nhiều quá rồi, trước khi đến đây, tôi hoàn toàn không biết cậu học lớp này.]

[Cứng họng rồi làm trò có vui không! Mọi người ngày nào cũng tụ tập chơi chung với nhau, anh nói anh không biết tôi học lớp nào, bộ anh nghĩ tôi sẽ tin chắc!]

Danh sách chương

1 chương
03/09/2026 22:42
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Không còn là người ngoài cuộc trong câu chuyện của các người (Phần ngoại truyện hoàn chỉnh)

Chương 6

13 phút

Tình yêu của anh là cơn gió lạc lối giữa Hồng Kông (Phần hậu truyện)

Chương 7

15 phút

Sau khi tôi từ bỏ việc tranh sủng với chó, chồng tôi hối hận tột cùng

Chương 7

17 phút

Xuân sơn nơi cuối đường tuyết

Chương 7

19 phút

Gió lạnh đánh thức ta, hóa ra cùng người chỉ là một giấc mộng (Toàn văn và phần tiếp theo)

Chương 7

22 phút

Chồng ép con gái hiến tủy cho con trai của 'bạch nguyệt quang', tôi quyết định làm một người vợ nhu nhược vô dụng (Phần kết)

Chương 7

25 phút

Phần tiếp theo hoàn chỉnh của Hoa Cát Tường Trắng

Chương 7

30 phút

Bạn trai đến tìm tôi hẹn hò vào lễ Trung Nguyên, sau khi xem camera tôi lập tức báo cảnh sát (Phần tiếp theo)

Chương 7

33 phút
Bình luận
Báo chương xấu