Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trời vừa hừng sáng, tôi bước vào phòng bệ/nh.
Nguyễn Miên nằm trong buồng điều trị, hoàn toàn không đề phòng.
Tôi tiến thêm hai bước, khẽ đ/á chiếc thùng rác. Con d/ao bướm chưa mài nằm lấp dưới đống giấy tờ sáng loáng sạch sẽ.
Người ta nói thỏ là loài chịu đ/au cực giỏi.
Thế mà Nguyễn Miên lại kêu đ/au vào khoảnh khắc đ/âm d/ao vào chính mình.
Để ngăn cha cậu nói ra sự thật, để duy trì ảo tưởng, để đưa ra lựa chọn rời khỏi hành tinh thủ đô.
Tôi cười nhẹ, cúi người che kín con d/ao bướm rồi bước tới buồng điều trị.
Đèn xanh bật sáng, quá trình trị liệu kết thúc. Tôi nhìn Nguyễn Miên tỉnh lại thì thào hỏi:
"Về nhà không?"
Nguyễn Miên lắc đầu:
"Em muốn đến phòng thí nghiệm."
Có lẽ sợ bị từ chối, cậu chủ động nhón chân cọ má vào tôi rồi nhắc lại:
"Tề Diệp, em muốn đến phòng thí nghiệm."
Đúng vậy, sau khi xử lý xong cái họ Nguyễn vướng chân, x/á/c định phe phản diện sẽ không ra tay.
Đến lúc chuẩn bị rời đi rồi.
Tôi siết ch/ặt lòng bàn tay:
"Được."
Tôi nhìn cậu thật lâu, lùi hai bước rồi cười đưa thẻ vào phòng thí nghiệm cho cậu.
Nửa tháng sau đó, tôi sống luôn ở công ty.
Không gặp lại Nguyễn Miên, sợ chính mình sẽ d/ao động.
Nhưng tình cảm ấy càng kìm nén càng cuồ/ng dại, cuối cùng tôi vẫn không nhịn được, mở quang n/ão dự phòng.
Nó kết nối với máy cũ của Nguyễn Miên, là phương thức bảo vệ không mấy tốt đẹp mà tôi chỉ dùng trước khi cậu rời đi.
Dù chấm đỏ trên bản đồ hiện ở phòng thí nghiệm, nhưng trợ lý báo tin Nguyễn Miên đang lén lút thu thập đủ loại dược phẩm, toàn thứ thiết yếu nơi chiến trường hành tinh hoang.
Tôi cười đắng quay đi, cầm bút khoanh tròn số "8" trên lịch.
Đó là ngày đầu tiên nhân vật chính trong cốt truyện tỉnh lại sau trọng thương, cách giờ chưa đầu mười ngày.
Đầu bút xuyên thủng tờ giấy.
Tôi từng nghĩ sẽ nói thẳng cho Nguyễn Miên biết người trong lòng cậu ở đâu.
Nhưng con d/ao bướm ấy nhắc tôi nhớ, Nguyễn Miên chưa từng tin tưởng tôi.
Tôi quăng bút xuống, xem ra chỉ còn cách tìm cơ hội đưa tin tới tay cậu.
Đang đ/au đầu thì trợ lý gõ cửa ba tiếng.
"Sếp, họ Nguyễn nộp đơn kháng cáo rồi."
Tôi khẽ nheo mắt, công cụ tốt đây rồi.
"Tạm hoãn việc truy c/ứu trách nhiệm lại, tìm người đưa gã ra."
"Gặp mặt nhắc khéo gã biết ta có tính chiếm hữu rất mạnh."
Trợ lý nghi hoặc liếc tôi một cái, rồi vội cúi đầu rời đi.
Đúng vậy, ai lại bỏ qua thứ rác rưởi dám phỉ báng phu nhân mình?
Nhưng lần này, tôi buộc phải làm thế.
Chương 18
Chương 5.
Chương 13
Chương 7
9
Ngoại truyện - Chu Tầm
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook