Tiểu quỷ bị chủ nhà phát hiện, ai ngờ bị làm đến mang thai

“Ninh Ninh vừa nãy đ/âm anh đ/au, không định chịu trách nhiệm sao?”

Anh chỉ vào cơ bụng vẫn còn vết đỏ.

Tôi sợ đến nói năng lắp bắp: “Đừng ăn, ăn tôi, tôi không ngon…”

Anh khẽ cười, lại ôm tôi vào lòng.

“Ngoan, không phải ăn em, để anh ôm em ngủ một giấc, anh sẽ tha cho em, được không?”

“Ninh Ninh mát lạnh, dễ chịu lắm.”

Tay anh vuốt ve phần thịt mềm bên eo tôi, cảm giác lạ khiến tôi nổi da gà.

Tôi gi/ận mà không dám nói, chỉ có thể yếu ớt gật đầu: “Được, được.”

Rất nhanh tôi bị nhét vào chăn.

Anh tay chân quấn ch/ặt lấy tôi, khiến tôi gần như không thở nổi.

Có lẽ vòng tay anh quá ấm áp, tôi lại chìm vào giấc ngủ giữa nỗi thấp thỏm sợ hãi.

Khi bị ánh nắng chiếu đến mở mắt, tôi thấy trước mặt là phiên bản phóng đại của cơ ng/ực.

Ngẩng đầu liền thấy đôi mắt ngập tràn ý cười đang nhìn chằm chằm tôi.

Không hiểu sao ánh mắt anh khiến tôi đỏ mặt tim đ/ập.

“Ưm…” tôi còn chưa kịp nói đã bị hôn.

Hô hấp bị bao trùm, môi bị ngậm lấy, nghiền ép dây dưa.

“Ngoan, há miệng.”

Đầu lưỡi linh hoạt tách môi tôi ra, tiến thẳng vào khoang miệng, tùy ý công thành chiếm đất.

Tôi bị hôn đến không thở nổi, muốn đẩy anh ra, lại bị giữ tay, ngón tay bị ép xen vào kẽ tay anh, siết ch/ặt.

Đến khi khóe mắt tôi rịn ra nước mắt sinh lý, anh mới lưu luyến buông tha.

Tôi tủi thân m/ắng: “Lưu, l/ưu m/a/nh!”

Anh cười thỏa mãn, lại hôn tôi một cái.

“Ninh Ninh thật đáng yêu, khiến người ta không nhịn được.”

“Không phải l/ưu m/a/nh, anh là bạn trai của em, anh tên Cố Trì.”

“Ninh Ninh, cuối cùng anh cũng tìm được em.”

Tôi nhịn đỏ mặt: “Cố Trì? Bạn… trai?”

“Nhưng, nhưng tôi không nhớ.”

Cố Trì ôm tôi vào lòng, từng chút vuốt tóc tôi.

“Không sao, anh sẽ giúp Ninh Ninh nhớ lại.”

Tôi ngơ ngác gật đầu.

Thì ra tôi lại có… bạn trai sao?

Tôi ngẩng đầu nhìn Cố Trì, gương mặt góc cạnh rõ ràng, sống mũi cao, đường môi sắc nét, đặc biệt là đôi mắt ấy.

Khi trầm tĩnh như biển lặng, khi cười lại như ánh nắng rải xuống mặt biển lấp lánh.

Đúng là kiểu tôi thích, tôi thẹn thùng nghĩ, cảm thấy cả mặt nóng bừng.

Cảm giác này khiến tôi ngại ngùng, không nhịn được vùi đầu vào lòng anh.

“Ninh Ninh đang tự dâng vào lòng anh sao?”

“Ưm… không, không phải…”

Chờ đến khi Cố Trì hôn đủ rồi mới buông tôi ra, tôi đã chín đỏ như con tôm luộc.

Cố Trì nói giữa bạn trai với nhau chính là phải hôn như vậy, đó là biểu hiện của thích nhau.

Nhưng… khó thở quá.

Hừ, Cố Trì là đồ x/ấu xa.

Tôi nhận ra mình đã có thực thể, vui sướng xoay vòng vòng trong nhà.

Trước đây tôi có rất rất nhiều thứ muốn ăn, nhưng vì m/a không thể ăn đồ, chỉ có thể lặng lẽ chảy nước miếng.

“Cố Trì! Cố Trì! Tôi muốn ăn m/a lạt thang, tôi muốn ăn lẩu, tôi muốn uống trà sữa, tôi còn muốn ăn bánh ngọt nhỏ nữa…”

Tôi một hơi kể ra bảy tám món mình muốn ăn.

Cố Trì bật cười từ sâu trong cổ họng: “Đồ tham ăn!”

“Để anh hỏi trước xem em có ăn được không đã.”

Cố Trì mở WeChat, tìm 【Ch*t đạo hữu không ch*t bần đạo】 rồi gửi tin nhắn.

【Cố Trì: Tôi tìm được em ấy rồi.】

【Ch*t đạo hữu không ch*t bần đạo: Tôi đã nói cậu ấy chắc chắn ở trong căn nhà đó mà.】

【Cố Trì: Em ấy bây giờ có thực thể rồi.】

【Ch*t đạo hữu không ch*t bần đạo: Đã nói rồi, cậu là thể chất thuần dương, cực kỳ có lợi cho m/a, tiếp xúc với cậu là có thể tăng cường năng lượng cho cậu ấy.】

【Cố Trì: Vậy em ấy có thể luôn giữ thực thể không?】

【Ch*t đạo hữu không ch*t bần đạo: Về nguyên tắc thì có thể, nhưng cần cậu cố gắng.】

【Cố Trì: ?】

【Ch*t đạo hữu không ch*t bần đạo: Thanh niên mà, củi khô lửa bén là chuyện rất bình thường đó. Khụ khụ.】

Tôi không biết họ nói gì, chỉ thấy tai Cố Trì càng lúc càng đỏ.

Anh ngẩng đầu nhìn tôi một cái, ánh mắt đầy xâm lược, giống như muốn x/é tôi ra nuốt vào bụng vậy.

Tôi không khỏi run lên, tôi không ngon đâu mà…

【Cố Trì: Em ấy bây giờ muốn ăn đồ thì có ăn được không?】

【Ch*t đạo hữu không ch*t bần đạo: Ăn đi, ăn đi, cứ yên tâm ăn.】

【Ch*t đạo hữu không ch*t bần đạo: Bây giờ cậu ấy là trạng thái linh thể, ngoài việc không có hô hấp thì gần như giống người bình thường. Đợi một thời gian nữa trạng thái ổn định rồi thì nhớ dẫn cậu ấy đến gặp tôi.】

【Cố Trì: Được.】

Cố Trì đặt điện thoại xuống: “Ninh Ninh, lại đây.”

Tôi ngoan ngoãn chạy qua, liền bị anh ôm ngồi lên đùi.

Anh tựa cằm vào hõm cổ tôi, hai tay ôm lấy tôi, mở ứng dụng giao đồ ăn trong điện thoại.

Vừa lướt vừa hỏi: “Cái này ăn không?”

Mắt tôi sáng rực hết lần này đến lần khác, lặng lẽ lau nước miếng nơi khóe miệng.

Đồ ăn rất nhanh được giao tới, lẩu nóng hổi cùng đủ loại đồ nhúng.

Tôi một ngụm trà sữa, một miếng thịt bò.

Lại nhét thêm một miếng lòng vịt tôi thích nhất.

Chủ yếu là ăn đến mức không nói nổi lời nào.

Cố Trì dường như rất hiểu tôi thích ăn gì, lặng lẽ giúp tôi nhúng đồ, lại luôn đúng lúc gắp món tôi thích vào bát tôi.

Hình như, có bạn trai, ngoài việc môi bị hôn đến tróc da ra thì cũng không có hại gì khác.

Tôi cứ thế cùng Cố Trì trải qua những ngày ăn xong hôn, hôn xong ngủ.

Cho đến khi Cố Trì nói anh phải đi làm.

Anh m/ua cho tôi điện thoại và máy tính, để tôi ở nhà không buồn chán, còn dặn cứ mỗi vài tiếng phải nhắn tin cho anh một lần.

Danh sách chương

2 chương
2
25/02/2026 15:41
0
1
25/02/2026 15:40
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu