Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau khi ta ch*t, Cơ Huyền Sách vẫn lên triều như thường, vẫn phê duyệt tấu chương, vẫn ăn uống ngủ nghỉ như bình thường.
Mấy ngày sau là Tết Nguyên Tiêu, hắn còn dẫn Mạnh Tinh Tinh cải trang vi hành dạo phố.
Phố xá rực rỡ đèn hoa.
Mạnh Tinh Tinh thích một chiếc đèn hoa sen, hắn liền m/ua hết tất cả các mẫu có hoa sen, để thị vệ mỗi người cầm một chiếc, làm cho người b/án đèn vui đến mức cười không khép miệng.
Bọn họ đã đi xa, ta vẫn lặng lẽ dừng chân trước sạp đèn lồng, nhìn chằm chằm vào một chiếc đèn thỏ bị bỏ quên ở góc.
Bỗng dưng cảm thấy buồn.
Hình như rất lâu trước đây, hắn từng nói rằng khi có tiền sẽ m/ua cho ta một chiếc đèn thỏ.
Đến khi ta ch*t, cũng chưa từng m/ua.
Ta không muốn đi theo hắn, nhưng lại vô thức bị kéo theo. Ta cúi đầu nhìn hai người họ vui vẻ dạo phố, rồi lại theo hắn trở về cung.
Buổi tối, Cơ Huyền Sách ngồi trong thư phòng xử lý tấu chương chồng chất.
Ta ngẩn ngơ trên xà nhà, bỗng một giọng nói yêu mị vang lên:
"A, ở đây sao lại có một tiểu thần nữ vậy?"
Ta ngước mắt, nhìn thấy một mỹ nhân áo đỏ đang dựa nghiêng trên xà nhà đối diện.
Nàng ta dường như vô cùng tò mò về ta, bay vòng quanh ta mấy lần, sau đó chợt tiến lại gần, chăm chú nhìn thẳng vào mắt ta, thì thầm: "Không, ngươi không giống bọn họ."
Dù bản thân là một h/ồn m/a, nhưng ta vẫn sợ q/uỷ. Ta căng thẳng lùi lại, nhỏ giọng hỏi: "Ngươi nói gì?"
Nữ q/uỷ áo đỏ bật cười: "Sau này ngươi sẽ biết thôi. Ta tên là Mộng Cơ, là một con Mộng Yểm. Tiểu thần nữ, ngươi tên là gì?"
"Phục Khanh."
Mộng Cơ vô cùng nhiệt tình, tự nhiên kéo lấy tay ta: “Khanh Khanh, ngươi có muốn biết người đàn ông này mơ thấy gì không? Ta dẫn ngươi đi xem."
"Ta không…"
Lời còn chưa dứt, ta cúi đầu nhìn xuống, phát hiện Cơ Huyền Sách đã ngủ từ lúc nào.
Chưa kịp phản ứng, ta đã bị kéo vào giấc mộng của hắn.
Không có gì đặc biệt.
Chỉ toàn những chuyện cũ vụn vặt.
Lúc vừa rời khỏi Thương Sơn, ta tràn đầy tò mò với thế giới này. Trên đường đi, chỉ cần một con chuồn chuồn bay qua cũng khiến ta kích động mà gọi hắn: "Cơ Huyền Sách, ta thấy một con côn trùng có đôi cánh lớn hơn cả thân mình nó bay qua! Đó là gì vậy?"
Trong ấn tượng của ta, quãng thời gian đó là hiếm hoi những ngày tháng vui vẻ, tràn đầy sức sống.
Nhưng giờ đây khi nhìn lại, ta mới phát hiện ra rằng Cơ Huyền Sách thực ra vẫn luôn qua loa ứng phó, không mấy kiên nhẫn: "Chỉ là một con côn trùng thôi, có gì đáng xem?"
Ta không nhận được hồi đáp, lâu dần cũng không còn hỏi nữa, chỉ lặng lẽ quan sát, tự mình thích nghi với mọi thứ.
Khi đi ngang qua một tòa thành đang tổ chức lễ hội Nguyên Tiêu, ta nhìn thấy các cô nương khắp phố đều cầm trong tay những chiếc đèn lồng rực rỡ. Bất giác, lòng ta dâng lên một nỗi khát khao trẻ con, ta ngước mắt mong chờ nhìn hắn: "Cơ Huyền Sách, vì sao bọn họ đều có đèn lồng đẹp, mà ta lại không có?"
Hắn xoa đầu ta: "Phục Khanh, lộ phí của chúng ta vốn đã chẳng dư dả, làm gì có tiền m/ua mấy thứ vô dụng này?"
Ta thất vọng vô cùng: "Vậy sao..."
Có lẽ dáng vẻ hụt hẫng của ta quá mức đáng thương, hắn chợt dừng lại, cuối cùng bổ sung thêm một câu: "Sau này có tiền rồi, ta sẽ m/ua cho nàng. Nàng thích kiểu nào?"
Ta lập tức vui vẻ trở lại, nghiêm túc lựa chọn, chỉ vào chiếc đèn hình thỏ ngọc: "Ta muốn đèn thỏ, dễ thương lắm!"
Hắn cười khẽ: "Được."
Chương 11
Chương 7
Chương 10
Chương 10
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook