Độc Tôn Tam Giới

Độc Tôn Tam Giới

Chương 1142: Lăng Bích Nhi tình thâm ý trọng 1

05/03/2025 21:01

Uông Hàn khó chịu vô cùng, bắt đầu đổ thêm dầu vào lửa.

Cầm M/a tông chủ khoát tay nói:

- Không cần, để cho nàng ta hô, nàng hô càng lớn càng tốt. Từ lời kể của các ngươi về Giang Trần, tiểu tử kia hẳn là người trọng tình trọng nghĩa. Chỉ cần hắn ta nghe được nhất định sẽ không thấy ch*t mà không c/ứu.

Uông Hàn nghe vậy có chút x/ấu hổ. Ngay cả sư tôn cũng nói Giang Trần có tình có nghĩa, so sánh với Giang Trần, Uông Hàn hắn vừa thấy cường giả của Xích Đỉnh trung vực đã đi phản bội theo địch. Chênh lệch giữa hai người quả thực không phải lớn bình thường.

Lăng Bích Nhi m/ắng hắn là kẻ thất bại trước mặt Giang Trần, đây không khác nào là đ/âm d/ao vào đúng chỗ đ/au của Uông Hàn. Uông Hàn cũng biết điểm này, thế nhưng hắn lại không muốn thừa nhận, cho nên mới quê quá hóa kh/ùng.

Uông Hàn mở miệng, dường như còn muốn nói gì đó, Cầm M/a tông chủ bỗng nhiên biến sắc, khóe miệng lập tức nở nụ cười q/uỷ dị.

- Uông Hàn, Uông Ki/ếm Vũ, nhìn tiểu nữu này, ta đi một chút.

Cầm M/a tông chủ ra lệnh một tiếng, thân thể đã sớm hóa thành một cơn lốc màu vàng, b/ắn về phía trước.

Uông Ki/ếm Vũ cười một tiếng dữ tợn, tiến lên chế trụ Lăng Bích Nhi.

Lăng Bích Nhi biến sắc, tay bóp nát một đạo phù lật, độn quang lóe lên, thân ảnh nàng lập tức biến mất.

Uông Ki/ếm Vũ thấy thế thầm kêu một tiếng không tốt, lập tức hóa thành độn quang đuổi theo.

Sắc mặt Uông Hàn thoáng cái trở nên trắng bệch. Nếu như Uông Ki/ếm Vũ không phải tổ phụ của hắn hắn đã sớm ch/ửi ầm lên rồi.

- Đuổi theo cho ta.

Uông Hàn vung tay lên, những người còn lại của Thánh Ki/ếm cung vẻ mặt xám ngoét, không dám có chút không vui nào.

Trước đó bọn họ đều là trưởng lão Thánh Ki/ếm cung, địa vị không thấp hơn Uông Hàn là bao.

Nhưng mà hiện tại Uông Hàn là đệ tử của Cầm M/a tông chủ, địa vị so với Uông Ki/ếm Vũ còn cao hơn. Bọn họ nào dám không nghe sai bảo.

Cả đám nhanh chóng đuổi theo.

Cách đó hơn mười dặm, ở một mảnh cát vàng đột nhiên có một tòa cung điện nguy nga xuất hiện. Chiếm diện tích chừng mấy trăm mẫu.

Cầm M/a tông chủ đuổi theo đầu tiên dừng lại, đứng ở cách đó ngàn mét, nhìn về phía tòa cung điện nguy nga, trong lúc nhất thời vẻ mặt tràn ngập kinh ngạc.

Hiển nhiên hắn cũng không nghĩ ra, ở trong ngoại cảnh cực cảnh này lại có một tòa cung điện đứng sừng sững như vậy.

Theo hắn thấy, ngoại cảnh cực cảnh này căn bản không có một chút năng lượng sinh mệnh nào chấn động, ở chỗ này lại có cung điện, vậy thì có ý nghĩa thế nào?

Càng khiến cho hắn gi/ật mình chính là trước cung điện kia đột nhiên có một đạo thân ảnh đứng đó, thân ảnh này nhìn qua tuổi còn rất trẻ, thế nhưng trên người lại có một cỗ khí độ.

- Giang Trần?

Cầm M/a tông chủ hơi kinh hãi, nghẹn ngào quát.

Giang Trần lạnh lùng nhìn qua Cầm M/a tông chủ nói:

- Các hạ là người phương nào? Nếu như ta nhớ không lầm trong Vạn Tượng Cương Vực này không có người nào như ngươi?

Cầm M/a tông chủ cười ha hả nói:

- Tốt, tốt, tốt, không thể tưởng tượng được trong đám người trẻ tuổi của Vạn Tượng Cương Vực lại có người như ngươi, không biết là can đảm hay là vô tri không biết sợ?

Trong khi nói chuyện, Uông Ki/ếm Vũ cùng với người Thánh Ki/ếm cung đã nhanh chóng chạy tới, trong mắt Uông Ki/ếm Vũ tràn ngập vẻ sợ hãi.

- Đại nhân, tiểu nữu kia...

Sắc mặt Cầm M/a tông chủ phát lạnh, nói:

- Người đâu?

- Sư tôn, tiện nhân kia giảo hoạt, thậm chí còn có phù lật bỏ chạy, thoáng cái bóp nát phù lật, nhờ độn quang chạy trốn.

Uông Hàn thở dốc nói.

Cầm M/a tông chủ gi/ận tím mặt trừng mắt nhìn Uông Ki/ếm Vũ quát:

- Phế vật.

Uông Ki/ếm Vũ im lặng, lúng ta lúng túng, đầu cúi thấp, thế nhưng cũng khong dám chống đối nửa câu. Tuy rằng trong lòng của hắn rất là ủy khuất, cảm thấy rõ ràng Cầm M/a tông chủ ngươi muốn ra vẻ, không chịu cấm chế với tiểu nữu kia, nếu không mà nói tiểu nữu này làm sao có cơ hội chạy trốn được?

Nhưng mà Cầm M/a tông chủ lại lập tức nhếch miệng cười nói:

- Trốn thì trốn, chính chủ đã xuất hiện, tiểu nữu kia không còn quan trọng nữa.

Uông Hàn nhướng mày, lại nhìn về phía Giang Trần ở trước cung điện, vẻ mặt chấn động, lập tức mừng rỡ như đi/ên nói:

- Giang Trần, s/úc si/nh nhà ngươi, quả thực đúng là thương hoa tiếc ngọc a.

Sắc mặt Giang Trần lạnh nhạt:

- Uông Hàn, nếu như ta là ngươi, ta sẽ ngoan ngoan cụp đuôi làm ngươi. Không ngờ ngươi lại không biết x/ấu hổ nương tựa vào Xích Đỉnh trung vực, nhận giặc làm cha. Nhưng mà qu/an h/ệ của các ngươi rất lo/ạn a. Uông Ki/ếm Vũ là tổ phụ của ngươi, ngươi nhận Xích Đỉnh hoàng đế làm cha. Vậy thì Uông Ki/ếm Vũ không phải biến hóa nhanh chóng, trở thành lão tử của Xích Đỉnh hoàng đế sao?

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Uông Ki/ếm Vũ đại biến, trong mắt tràn ngập vẻ kiêng kỵ. Tại sao hắn lại không biết Giang Trần đang cố ý gài hắn, muốn ném hắn lên trên đống lửa.

Tuy rằng chuyện nhân Xích Đỉnh hoàng đế làm cha là hư ảo, thế nhưng Uông Hàn nhận Cầm M/a tông chủ làm sư phụ, đây là sự thực.

Mà hắn là tổ phụ của Uông Hàn, trên phương diện bối phận quả thực là trưởng bối của Cầm M/a tông chủ.

Trong lúc nhất thời mồ hôi lạnh của Cầm M/a tông chủ ứa ra.

Khuôn mặt của Cầm M/a tông chủ kia thì lạnh nhạt, dường như đối với những lời này vô cùng thờ ơ, mà hắn chỉ lạnh nhạt nhìn chằm chằm vào Giang Trần, đột nhiên mở miệng cười khặc khặc, vô cùng quái dị:

- Tiểu tử, ngươi rất nhanh mồm nhanh miệng.

Trong khi nói chuyện khóe miệng Cầm M/a tông chủ nở nụ cười q/uỷ dị, đồng thời...

Hắn giơ tay lên, bảy cái dây đàn tạo thành xu thế thất tinh phóng lên trời, b/ắn ra quang mang vạn trượng. Bảy cái dây đàn ở trong hư không giăng khắp nơi, tạo thành từng đạo thiên la địa võng dày đặc, tinh tế.

- Xuống cho ta.

Cầm M/a tông chủ khẽ quát một tiếng, tay vỗ xuống, trong hư không đột nhiên có một đạo động quang đ/á/nh vào trên những chiếc dây đàn tạo thành thiên la địa võng kia.

Sưu Sưu Sưu Sưu...

Trong hư không phát ra tiếp va đ/ập chói tai, độn quang bị thiên la địa vòng bằng dây dàn ngăn cản, từ trong độn quang có một đạo thân ảnh rơi xuống, rõ ràng chính là Lăng Bích Nhi đã bỏ chạy.

Cầm M/a tông chủ cười lớn một tiếng, một tay hóa thành một đạo chưởng ấn cực lớn, đem Lăng Bích Nhi nắm vào trong tay.

Biến cố cực nhanh, cơ hồ có thể nói là trong nháy mắt.

Từ khi Cầm M/a tông chủ ra tay cho tới khi Lăng Bích Nhi bị bắt cơ hồ chỉ trong một hô hấp. Ngay cả người mạnh mẽ như Uông Ki/ếm Vũ cũng không rõ là ai ra tay.

Đợi sau khi nhìn thấy Lăng Bích Nhi trong hư không bị bắt lấy, lúc này bọn họ mới chợt hiểu ra. Trong lúc nhất thời gi/ật mình không nhỏ, đối với thực lực và thần thông của cường giả Hoàng cảnh kính nể không thôi.

Giang Trần ở phía xa xa khi nhìn thấy Cầm M/a tông chủ ra tay cũng vô cùng đề phòng. Chỉ là hắn lập tức hiểu ra người đối phương muốn ra tay lại không phải là hắn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu