Bí Ẩn Vật Thể Rơi Từ Trên Cao

Bí Ẩn Vật Thể Rơi Từ Trên Cao

Chương 3

24/03/2026 13:56

Tôi xâu chuỗi lại mọi chuyện, hàng xóm tầng trên quen biết bạn trai tôi, hơn nữa nhìn ảnh thì có vẻ qu/an h/ệ giữa hai người rất thân thiết.

Càng nghĩ càng thấy rùng mình, tôi không thể tiếp tục giữ im lặng để che giấu đời tư cho bạn trai được nữa.

“Cảnh sát, theo điều tra của các anh, bạn trai tôi và người phụ nữ này có qu/an h/ệ gì?”

Nữ cảnh sát ngồi cạnh cảnh sát Chung đang ghi chép biên bản liền nhắc nhở tôi: “Đừng có hỏi ngược lại, chúng tôi hỏi gì thì cô trả lời nấy, được chứ?”

Tôi gật đầu.

“Họ tên, nghề nghiệp, địa chỉ thường trú, số điện thoại của bạn trai cô?”

“Anh ấy tên là Quan Lâm, người Lạc Dương.” Tôi ấp úng đọc số điện thoại của anh ấy.

Nữ cảnh sát chau mày, một lần nữa nhắc nhở tôi, cô ấy hỏi gì thì tôi đáp nấy.

“Nghề nghiệp của Quan Lâm?”

“Anh ấy... anh ấy là người khâm liệm.”

“Người khâm liệm?” Cảnh sát Chung và nữ cảnh sát đưa mắt nhìn nhau, anh ta hỏi: “Bạn trai cô làm việc ở nhà tang lễ à?”

Tôi lắc đầu: “Anh ấy không phải kiểu thợ trang điểm làm việc trong nhà tang lễ bình thường đâu, anh ấy là người khâm liệm đ/ộc lập.”

“Người khâm liệm đ/ộc lập?”

Rõ ràng hai người đối diện chưa từng nghe qua cụm từ này.

“Anh ấy nhận việc thông qua công ty môi giới, thường là nhận ủy thác từ người nhà của những người ch*t trong những hoàn cảnh đặc biệt.”

“Đặc biệt thế nào?”

Tôi có hơi khó xử, cứ nghĩ đến những sự đặc biệt đó, tôi lại thấy tim đ/ập thình thịch.

“Chính là cái ch*t không rõ nguyên nhân, tư thế ch*t kỳ quặc, hoặc là sau khi ch*t thì không được yên ổn.” Tôi vừa nói vừa quan sát phản ứng của hai người đối diện, cả hai đều tỏ vẻ nghi hoặc: “Nói trắng ra, công việc của anh ấy có chút giống với công việc pháp y của các anh.”

Cảnh sát Chung dãn cơ mặt ra đôi chút, cố tỏ vẻ thoải mái hỏi: “Cô có thể lấy ví dụ xem, người ch*t trong tình trạng thế nào thì sẽ mời bạn trai cô đến khâm liệm không?”

Tôi ngẫm nghĩ một lát: “Ví dụ như người phụ nữ bị chậu hoa rơi trúng đầu ch*t ngày hôm nay, dáng vẻ lúc ch*t của cô ta cũng được coi là rất đặc biệt rồi đấy.”

Nghe vậy, sắc mặt của hai người đối diện lại trở nên nghiêm trọng, hẳn là họ đã tận mắt chứng kiến người phụ nữ bị chậu hoa rơi trúng đó ch*t thảm đến mức nào. Đầu của cô ta gần như tụt hẳn vào trong cổ, mắt mũi miệng đều không nhìn thấy đâu, chỉ thấy hai con mắt trợn trừng không nhắm mắt nổi.

Nữ cảnh sát lắc lắc đầu, dường như muốn xua đi nỗi ám ảnh từ cái ch*t thảm khốc của nạn nhân: “Sau khi ch*t không yên ổn nghĩa là sao?”

Tôi bất đắc dĩ giải thích: “Sở dĩ tôi không muốn kể cho các anh nghe chuyện của bạn trai tôi là vì sợ các anh lại nghĩ anh ấy đang làm mấy trò m/ê t/ín d/ị đo/an.” Tôi cố tình dừng lại một chút, thấy hai người họ vẫn đang chờ đợi câu trả lời của tôi, bèn nói tiếp: “Sau khi ch*t tự nhiên ngồi bật dậy, hoặc phát ra tiếng thở dài, thậm chí có người còn cười gằn nữa.”

“X/á/c ch*t vùng dậy?” Nữ cảnh sát buột miệng thốt lên rồi lại cảm thấy không ổn, bèn thè lưỡi với cảnh sát Chung, ra hiệu rút lại câu vừa nói.

“E là còn phức tạp hơn cả x/á/c ch*t vùng dậy nhưng tôi cũng chỉ nghe bạn trai kể lại vài lần thôi, tôi cũng chẳng rành mấy vụ này đâu! Các anh tốt nhất là đừng hỏi tôi mấy chuyện này nữa, đợi bạn trai tôi về, các anh cứ trực tiếp đi mà hỏi anh ấy.”

Cảnh sát Chung săm soi nhìn tôi: “Loại công ty môi giới nào lại đi nhận mấy cái đơn đặt hàng khâm liệm cho người ch*t thế?”

“Ví dụ như mấy công ty văn hóa, thiên về mảng phong tục tập quán dân gian ấy cũng có một số công ty du lịch làm thêm cả nghiệp vụ môi giới kiểu này.”

“Thế cô làm nghề gì?”

“Tôi làm nhân viên văn phòng cho công ty môi giới.” Ngừng một lát, tôi nói tiếp: “Tôi biết các anh thế nào cũng hỏi cho ra nhẽ, thôi thì tôi cứ nói thật cho các anh biết, công ty chúng tôi thường xuyên giới thiệu những đơn hàng kiểu đó cho Quan Lâm, tôi và anh ấy cũng quen nhau từ đó mà ra.”

Nghe vậy, hai người họ lại nhìn nhau.

“Lần này bạn trai cô đi công tác cũng là đơn hàng do công ty cô giới thiệu à?”

“Đúng vậy.”

“Đơn hàng gì? Đi tỉnh nào?”

“Một người phụ nữ đã ch*t, mặc cho thợ trang điểm của nhà tang lễ có trang điểm thế nào đi chăng nữa, chỉ cần quay lưng đi, cuối cùng gương mặt cô ta vẫn mang nụ cười gằn. Người nhà người ch*t hoảng quá, mới ủy thác cho công ty chúng tôi tìm ki/ếm một người khâm liệm cao cấp để khâm liệm cho người phụ nữ đó. Người ch*t chết trong địa cung ở Nhị Bát Đô, nơi bạn trai tôi đến chính là đó.”

“Nhị Bát Đô?”

“Ở Chiết Giang.”

“Người phụ nữ đó làm nghề gì, tại sao lại ch*t?”

Tôi sững người, thầm nghĩ chuyện này thì có liên quan quái gì đến chuyện xảy ra ở chỗ chúng tôi đâu, cảnh sát đúng là hay tò mò soi mói.

“Đây là phần quy định rõ ràng trong thỏa thuận bảo mật của công ty tôi, tuyệt đối không được tiết lộ, làm sao bây giờ, nếu tôi nói cho các anh biết, tức là tôi đã vi phạm thỏa thuận bảo mật của công ty rồi.”

Nữ cảnh sát chỉ vào tám chữ to tướng trên tường: “Vào đến căn phòng này rồi thì làm gì còn chuyện đời tư hay bảo mật nữa, đương nhiên, những phần không liên quan đến vụ án, chúng tôi cũng sẽ giữ bí mật cho cô.”

“Thôi được rồi! Người phụ nữ ch*t đó là một hướng dẫn viên du lịch, lúc cô ta đang dẫn khách men theo bậc đ/á đi xuống địa cung thì từ cái hốc phía trên rơi xuống một chiếc máy ảnh, trúng ngay lưng cô ta, cô ta ngã lăn từ bậc đ/á xuống thẳng nền địa cung, ch*t ngay tại chỗ.”

“Lúc ch*t gương mặt cũng mang nụ cười gằn như thế sao?” Nữ cảnh sát lại buột miệng hỏi.

“Theo như tôi được biết thì đúng là như vậy, lúc đó thật sự rất kỳ lạ, trên người nữ hướng dẫn viên này gần như không có lấy một vết thương hở nào, khuôn mặt cũng không bị biến dạng, cứ thế nở nụ cười gằn rồi tắt thở.”

“Chắc toàn là vết thương trong nhỉ? Đã tiến hành khám nghiệm tử thi chưa?” Nữ cảnh sát tiếp tục vặn vẹo.

“Cái đó thì tôi không biết, có khi bạn trai tôi biết đấy.”

Cảnh sát Chung chăm chú nhìn tôi: “Ý cô là nữ hướng dẫn viên đó cũng ch*t vì vật rơi từ trên cao xuống?”

Tôi đứng hình mất một lúc: “Cũng coi là vật rơi từ trên cao xuống.”

Bọn họ đang hỏi chuyện thì một viên cảnh sát lại bước vào phòng thẩm vấn, rỉ tai nói nhỏ với cảnh sát Chung điều gì đó. Tôi mang máng nghe được, người phụ nữ bị rơi trúng đó hoàn toàn không phải là mẹ của bé gái kia, thậm chí còn chẳng phải là họ hàng thân thích gì.

Tôi nhủ thầm, thế này thì hợp lý rồi, trong hoàn cảnh bình thường, mẹ ch*t thảm như vậy, con cái đáng lẽ phải nhào tới ôm x/á/c mẹ gào khóc thảm thiết mới đúng, đằng này lúc tôi thò đầu xuống xem, bé gái đó chỉ đờ đẫn ngước nhìn tôi, chẳng có vẻ gì là đ/au thương cả.

Nhưng chuyện này rốt cuộc là sao?

Tôi muốn hỏi hai người đối diện, lại sực nhớ ra lời cảnh sát nữ dặn lúc nãy, cô ấy hỏi gì thì tôi trả lời nấy nên đành cố nín nhịn không hỏi.

Lúc này cảnh sát Chung đứng dậy bước ra khỏi phòng thẩm vấn, viên cảnh sát vừa bước vào liền ngồi thế vào chỗ của anh ta.

Nữ cảnh sát cất tiếng hỏi: “Hôm qua cô gọi video với bạn trai, anh ta nói những gì?”

Tôi ngẫm nghĩ một lát: “Anh ấy chỉ hỏi tôi đã ăn uống đầy đủ chưa, nghỉ ngơi có điều độ không thôi, chẳng nói thêm chuyện gì khác cả.”

“Anh ta không nhắc gì đến chuyện liên quan tới cái x/á/c đặc biệt kia sao?”

“Không ạ.” Tôi lắc đầu: “Bởi vì những vụ anh ấy tiếp xúc toàn là những chuyện m/a quái, tà môn nên anh ấy không bao giờ kể những chuyện đó cho tôi nghe cả, xui xẻo lắm.”

Nữ cảnh sát cau mày: “Cô đã biết công việc anh ta làm tà môn như thế, tại sao còn tiếp tục qua lại với anh ta?”

“Chắc là vì tình yêu đấy!” Tôi nhìn thẳng vào mắt nữ cảnh sát: “Chẳng phải người ta vẫn nói tình yêu là thứ m/ù quá/ng không màng lý trí sao.”

Nghe vậy, nét mặt cô ấy lại trở nên đanh nghịt: “Bây giờ cô lập tức gọi video WeChat cho bạn trai cô đi.”

Tôi sững sờ.

“Bây giờ kết nối để nói với anh ấy chuyện gì?”

“Hỏi xem anh ta hiện đang ở đâu, khi nào thì về.”

“Cô có chắc là muốn tôi gọi video, để anh ấy nhìn thấy tôi đang bị giam lỏng trong phòng thẩm vấn không?”

“Cô cứ làm theo lời tôi nói.”

Tôi thầm nghĩ không hiểu cảnh sát đang tính toán nước cờ gì đây. Nếu bạn trai tôi thật sự có tư tình với người phụ nữ sống tầng trên thì rất có khả năng người phụ nữ đó muốn đổ vấy mọi tội lỗi cho tôi.

Tôi gọi video như vậy, chẳng phải bạn trai tôi sẽ biết tỏng việc tôi đang bị cảnh sát bắt giữ sao? Nếu trong lòng anh ta có q/uỷ, chẳng phải sẽ là bứt dây động rừng sao?

Bắt gặp ánh mắt kiên định của nữ cảnh sát, tôi đành miễn cưỡng bấm nút gọi video cho bạn trai.

Đợi một lúc lâu, đầu dây bên kia vẫn bặt vô âm tín, tôi ngước nhìn nữ cảnh sát.

“Tiếp tục gọi đi.” Cô ấy khẳng định chắc nịch.

Tôi gọi thêm mấy lần nữa nhưng vẫn không ai bắt máy.

“Gọi thẳng vào số điện thoại của anh ta đi.” Nữ cảnh sát bắt đầu sốt ruột.

Tôi bấm số gọi vào điện thoại của Quan Lâm, tổng đài báo máy đang tắt.

Thấy vậy, nữ cảnh sát đưa mắt nhìn viên cảnh sát kia thì thầm to nhỏ vài câu rồi đứng phắt dậy đi ra khỏi phòng thẩm vấn.

Danh sách chương

5 chương
24/03/2026 13:56
0
24/03/2026 13:56
0
24/03/2026 13:56
0
24/03/2026 13:56
0
24/03/2026 13:56
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu