Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thẩm Luật nhanh chóng bị bắt.
Vụ án không có gì bất ngờ, kết cục đã sớm được định đoạt.
T//ử h/ình.
Chỉ sau một đêm, ba mẹ hắn già đi trông thấy.
Một trong hai người nhập viện ngay trong ngày hôm đó.
Đột quỵ, hôn mê, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.
Ngày Thẩm Luật thi hành án, hắn chỉ có một nguyện vọng.
Hắn muốn gặp tôi một lần.
Sau một hồi suy nghĩ, tôi vẫn quyết định đi.
Thẩm Luật mặc đồ tù, g/ầy gò hốc hác, sắc mặt tái mét, đầu bị cạo nhẵn.
Ánh mắt hắn nhìn tôi vô cùng phức tạp.
"Mấy ngày nay, tôi liên tục mơ cùng một giấc mơ."
"Mơ thấy mình không v/ay n/ợ, không c/ờ b/ạc, không b/án nhà, cũng không dính dáng đến Đường Hà."
"Chúng ta vẫn là bạn, tôi làm việc ở tập đoàn Tần Thị, sống một cuộc đời phong lưu tự tại."
Thẩm Luật cười khổ.
"Cảm giác như giấc mơ đó mới là thật. Giá như khi ấy cậu chịu giúp tôi đuổi Đường Hà đi, liệu mọi chuyện có khác không?"
"Vì vậy… tôi đột nhiên rất muốn gặp cậu."
Tôi bình thản như mặt hồ mùa thu.
Chỉ đáp một câu:
"Chuyện này không liên quan đến tôi."
"Con đường anh đi là do anh tự chọn, việc anh làm là do anh tự quyết. Đừng đổ lỗi cho người khác."
"Trái đắng tự mình gieo, thì tự mình nuốt."
"Thẩm Luật, không ai c/ứu được anh đâu."
Hắn vẫn cười gượng.
Cười đến khi nơi khóe mắt rỉ ra những giọt nước hối h/ận.
Tôi không muốn nhìn thêm nữa, đứng dậy rời đi.
Chương 14
Chương 11
Chương 17
Chương 12
Chương 7
Chương 14: Dùng cơm câu tà linh
Chương 6
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook