BÌNH LUẬN NÓI TÔI CHỈ LÀ KẺ THẾ THÂN

BÌNH LUẬN NÓI TÔI CHỈ LÀ KẺ THẾ THÂN

Chương 4

13/04/2026 10:14

Cổ họng tôi thắt lại. Tôi nhắm mắt, quay mặt đi chỗ khác. Vành mắt nóng hổi, một vệt nước mắt lăn dài trên má. Lương Dực Thư không nhận ra, anh lặp đi lặp lại bên tai tôi, thậm chí còn tăng thêm lực đạo.

Tối nay anh đặc biệt cố chấp. Nhưng tối nay, dù bị hành hạ thế nào, tôi cũng nhất quyết không mở miệng nói ra ba chữ đó.

11.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, gối bên cạnh đã lạnh ngắt. Tôi chạm vào mắt mình. Sưng quá rồi. Thực sự không có cách nào đi đóng phim, tôi gắng sức xin quản lý cho nghỉ một ngày, trùm chăn ngủ tiếp.

Thế nhưng cái đám bình luận c.h.ế.t tiệt kia lại nhảy ra tường thuật:【Hì hì, Công - Thụ chính cuối cùng cũng gặp lại nhau rồi!】

【Thiết lập công cao lãnh đâu rồi? Hừ, Lương tổng hễ gặp Thụ bảo bối là không cao lãnh nổi nữa, vội vàng chạy đến tập đoàn Thẩm thị tìm người ta kìa!】

【Hai người họ đi ăn cùng nhau rồi! Cùng nhau về nhà! Cùng nhau gặp ba mẹ! Lương phu nhân hài lòng với Thụ bảo bối của chúng ta lắm, aaaa kswl (ngọt c.h.ế.t mất)...】

Chẳng màng đến cơn chóng mặt, tôi bật dậy ngồi thẳng lưng. Tiến độ của họ... sao có thể nhanh như vậy? Bước tiếp theo chẳng lẽ là bàn chuyện cưới hỏi, trực tiếp liên hôn thương mại sao?!

Tôi day day sống mũi cay xè. Ở bên Lương Dực Thư ba năm, anh chưa bao giờ đề cập đến việc gặp ba mẹ, hay đưa tôi về nhà cũ của họ. Thật ra tôi chẳng thèm về đâu. Ai mà thèm chứ!?

Tôi vò nát tấm chăn rồi nằm xuống lại, gối đã ướt đẫm. Tôi tham lam hít lấy chút dư vị tin tức tố Alpha còn sót lại. Tầm nhìn bắt đầu nhòe đi, cho đến khi hoàn toàn mất đi ý thức.

12.

Khi tỉnh lại lần nữa, tôi ngửi thấy mùi hương gỗ tùng tuyết quen thuộc.

Lương Dực Thư đang đưa tay thay miếng dán hạ sốt cho tôi, liền bị tôi nắm lấy. Tôi kéo tay anh lại, ghé mũi hít hà một chút. Cảm giác khó chịu đã vơi đi nhiều.

Tôi gắng gượng mở mắt, chỉ thấy Lương Dực Thư vành mắt đỏ hoe, nói khẽ: "Xin lỗi em!"

Tim tôi thắt lại một cái. Chẳng lẽ... anh phát hiện chuyện tôi m.a.n.g t.h.a.i rồi sao?

Lương Dực Thư tỏa ra một chút tin tức tố trấn an, nắm ngược lấy tay tôi rồi hôn nhẹ lên đó. May mà anh giải thích: "Xin lỗi, tối qua anh không nên làm mạnh bạo với em như thế, sáng nay còn gi/ận dỗi em, ngay cả chuyện em phát sốt cũng không nhận ra. Là anh sai rồi, Hứa Ký! Em muốn bù đắp gì không?"

"..." Uống rư/ợu với Alpha khác bị bắt quả tang mà vẫn có thể đòi phần thưởng. Quả không hổ danh là vị kim chủ mà tôi đã nhẫn nhịn suốt ba năm, dù có làm quá đáng đến mức nào tôi cũng chịu được.

Nhớ đến bình luận nói tuần sau là đại thọ tám mươi tuổi của Lương lão gia tử. Tôi nén cơn đ/au nhức khắp cơ thể để ngồi dậy, chớp chớp mắt: "Thật sự cái gì cũng được sao?"

Anh nhếch môi: "Tất nhiên."

"Vậy em muốn anh đưa em về nhà cũ, tham gia tiệc mừng thọ của ông nội... như vậy cũng được chứ?"

13.

Đây cũng là một phần trong kế hoạch thăng vị của tôi. Kế hoạch ban đầu là cầm tờ kết quả khám t.h.a.i trực tiếp đến nhà họ Lương ép cưới đã phá sản rồi, tôi chỉ có thể chọn phương án lùi một bước để tiến hai bước.

Bình luận giễu cợt tôi đang nằm mơ giữa ban ngày. Lương Dực Thư quả thực cũng chần chừ, vẻ mặt có chút khó xử.

Lại đến lúc để một diễn viên như tôi phát huy kỹ năng rồi. Tôi lập tức bày ra bộ dạng hiểu chuyện, nở nụ cười nhợt nhạt đầy lùi bước: "Không sao đâu, không được thì thôi vậy, thật ra em cũng không muốn đi lắm đâu ha ha. Chỉ là vì đó là ông nội anh nên em muốn đến chào hỏi một tiếng thôi, không có gì đâu mà..."

"Có thật là em muốn đi vì anh không?" Lương Dực Thư nhìn xoáy vào tôi như muốn nhìn thấu tâm can: "Hứa Ký, không được diễn kịch lừa anh."

Mẹ kiếp, thế mà cũng bị nhìn ra! Tôi rùng mình một cái. May mà tố chất tâm lý của một diễn viên đủ vững, tôi gật đầu một cách vô cùng chân thành.

Cuối cùng Lương Dực Thư cũng tin. Anh dịu dàng hôn lên mu bàn tay tôi: "Đến lúc đó nếu có ai tỏ thái độ với em, không cần phải nhẫn nhịn, cứ việc bật lại cho anh."

14.

Đến ngày hôm đó, người căng thẳng lại chính là tôi.

Tôi cứ bắt Lương Dực Thư kiểm tra đi kiểm tra lại cách ăn mặc trang điểm mấy lần, đảm bảo không có sai sót gì mới chịu lên xe xuất phát.

Hiện trường nhộn nhịp vô cùng. Hai anh em nhà họ Thẩm cũng có mặt. Đây là lần đầu tiên tôi gặp Thẩm M/ộ Ngôn. Nhưng nhìn rõ gương mặt đó, tôi sững sờ. Tuy rằng cũng khá đẹp, nhưng tôi và anh ta... có điểm nào giống nhau sao?

Bình luận đi/ên cuồ/ng chế nhạo tôi không đẹp bằng anh ta, tôi đảo mắt kh/inh bỉ. Gương mặt màn ảnh rộng có thể khiến khán giả phớt lờ cả diễn xuất như tôi đây, mà lại không bằng anh ta sao?!

Phớt lờ đám bình luận, tôi nhân lúc Lương Dực Thư bận tháp tùng khách khứa, liền kéo Thẩm Trì Dã lại chất vấn: "Lúc trước cậu bảo tôi giống anh trai cậu, rốt cuộc là giống ở chỗ nào hả??" Bây giờ tôi bắt đầu nghi ngờ nghiêm trọng về tính x/á/c thực của việc làm "thế thân".

Ánh mắt Thẩm Trì Dã đảo liên tục: "Đường nét chân mày giống tới bảy phần còn gì! Thế mà còn bảo không giống?"

Một lát sau, cậu ta lại ra vẻ nghiêm túc: "Cậu tự mình nghĩ kỹ đi, nếu không phải vì giống anh trai tôi, loại người như Lương Dực Thư có thể để mắt tới cậu sao? Anh ta từ nhỏ đã là một con bướm lượn giữa ngàn hoa, ngày nào cũng có một đống Omega cấp cao vây quanh, cậu xếp thứ mấy trong cái đống Omega ưu tú toàn diện đó chứ? Ngoài cái mặt đẹp ra thì còn cái gì nữa đâu..."

Tôi cụp mắt, lặng đi một chút. Nói đi cũng phải nói lại, dường như đúng là thế thật.

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 10:14
0
13/04/2026 10:14
0
13/04/2026 10:14
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu