Quả Táo Thối

Quả Táo Thối

Chương 13

06/06/2025 11:17

Chu Dực còn thích cái sân này hơn cả tôi. Cậu ấy nói nơi này tràn đầy hơi thở cuộc sống, tôi bảo đó chỉ là mùi khói than.

Tối đến, cậu ấy nói sao trời ở đây sáng trong đến lạ, rồi kéo tôi ngồi lên tường, đếm sao.

Có lẽ là ban ngày làm ruộng mệt quá, đếm chưa được mấy ngôi, cậu ấy đã dựa vào vai tôi ngủ thiếp đi.

Hơi thở của cậu ấy đều đều phả lên cổ tôi, khiến tim tôi ngứa ngáy.

Tôi khẽ gọi tên cậu ấy thử.

Cậu ấy không đáp lại.

Tôi cẩn thận nghiêng người, lén cúi đầu, khẽ hôn lên trán cậu ấy một cái.

Khi Chu Dực mở mắt ra, tôi đã vờ như đang ngắm sao trời rất chăm chú.

Cậu ấy đưa tay sờ trán: “Vừa nãy…”

“Tối có muỗi, chắc bị đ/ốt đấy. Vào nhà đi.”

Tôi nhảy xuống khỏi tường, chạy trốn vào phòng.

Tôi nghĩ, chắc mình đi/ên thật rồi.

Cả đêm trằn trọc, mãi đến ba giờ sáng mới ngủ được.

Sáng ra bị đá/nh thức bởi tiếng cần cẩu làm việc.

Ra ngoài thấy cả sân đầy người.

Tống Quân đang chỉ huy xe cẩu nhổ cái cây ăn quả đi.

Tôi lao tới chắn trước cây, Tống Quân thấy là tôi thì mặt lập tức sầm lại:

“Thằng con hoang này sao lại về đây, ở đâu lăn về chỗ đấy, đừng cản trở công việc của tao.”

“Đây là nhà của ông nội tôi, dựa vào đâu mà ông dẫn người đến đốn cây?”

Tống Quân như nghe được chuyện gì buồn cười lắm, nhe cái hàm răng vàng, cười dài một tràng:

“Ông nội mày? Mày có chắc là mày có ông nội à? Con hoang, đây là nhà bố ruột tao, đừng nói là cây, cả cái nhà này tao cũng phá sạch đem b/án. Biến đi cho khuất mắt!”

Chu Dực bước ra khỏi phòng, mặt còn ngái ngủ, thấy cảnh này lập tức chạy tới, kéo tôi ra phía sau cậu ấy.

Chu Dực cao lớn vạm vỡ, Tống Quân thấy vậy có phần chột dạ, lùi lại hai bước.

“Mẹ mày, còn dắt người về à, thế thì xem mày cứng hay xe cẩu cứng hơn.”

Ông ta ra hiệu cho xe tiếp tục.

Giằng co, Thẩm Mộng Linh từ trong đám đông chui ra, khóc lóc kéo tay tôi:

“Anh ơi, bố làm vậy cũng vì muốn có tiền chữa b/ệnh cho mẹ em. Nếu không phải đường cùng, bố cũng không đụng vào ngôi nhà này đâu… Xin lỗi anh, em xin lỗi.”

Cô ấy rút điện thoại ra, đưa tôi xem tấm ảnh người phụ nữ trên giường b/ệnh.

Đó là một khuôn mặt tiều tụy, g/ầy gò vì b/ệnh tật.

Tôi lập tức như mất hết sức lực, mặc cho Thẩm Mộng Linh kéo mình qua một bên.

Cái cây đã theo tôi suốt cả tuổi thơ bị nhổ bật gốc, những quả chưa kịp chín rơi lộp bộp theo làn bụi đất.

Giữa đám quả non, có một quả ửng đỏ, tôi bước tới định nhặt thì đúng lúc Tống Quân dẫn công nhân giẫm lên.

Quả vỡ toạc, nước chảy ra, thấm vào đất.

“Hỏng rồi.”

Tôi nhìn Chu Dực, cười khổ: “Chúng ta về nhà thôi.”

Trước khi rời đi, tôi gom hết những món đồ có liên quan đến ông nội, đóng gói gửi về.

Thẩm Mộng Linh đi sau tôi không ngừng nói lời xin lỗi.

Tôi không trách cô ấy.

Tôi chẳng biết trách ai cả.

Tôi nghĩ, mình sẽ không bao giờ quay lại nơi này nữa.

Danh sách chương

5 chương
06/06/2025 11:17
0
06/06/2025 11:17
0
06/06/2025 11:17
0
06/06/2025 11:17
0
06/06/2025 11:17
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

LẤY 5 TRIỆU RỜI KHỎI ANH, ANH ĐỢI TÔI CẢ MỘT ĐỜI

6

4 giờ

MƯỜI VĂN MUA MỘT NƯƠNG TỬ, ĐỔI LẤY HAI KIẾP TƯƠNG PHÙNG

11

4 giờ

Tầm Thường Như Tôi

Chương 19

4 giờ

Tuyết Đầu Mùa

Chương 18.

4 giờ

Trước ngày phòng khám lão thủy thủ Cơ Long đóng cửa, anh cùng vợ cũ truy tìm mười ba bản đồ thính lực bị tráo đổi

Chương 13

8 giờ

Trước ngày nhà tắm công cộng cũ ở Cơ Long đóng cửa, ông cùng một cựu lính cứu hỏa đi tìm chín chiếc tủ đồ bị thay khóa.

Chương 9

8 giờ

Trước khi xưởng cưa cũ ở Gia Nghĩa ngừng hoạt động, ông và người cháu gái trưởng thành đã cùng nhau truy tìm mười một tấm thẻ kiểm lâm bị đóng lại.

Chương 11

8 giờ

Trước khi trạm thủy triều cũ ở Bành Hồ giải ngũ, anh cùng chị họ truy tìm mười hai cuốn sổ quan trắc biển bị tráo trang.

Chương 12

8 giờ
Bình luận
Báo chương xấu