Chúc Mừng Sinh Nhật

Chúc Mừng Sinh Nhật

Chương 26

12/07/2026 14:52

Tôi từng đinh ninh rằng kiếp này sẽ chẳng bao giờ gặp lại Trần Thời Ngạn nữa.

Hôm đó, Tiểu Vương đưa tôi về nhà, xe vừa rẽ vào gara thì bị ép phải dừng lại.

Tôi đang nhắm nghiền mắt dựa lưng vào ghế sau, cơn đ/au âm ỉ trong dạ dày vẫn còn đang giằng x/é, chỉ khẽ mở mắt ra, chẳng bận tâm cho lắm.

"Tổng giám đốc Văn, phía trước... có người."

Tôi mở bừng mắt.

Dưới ánh đèn vàng vọt mờ ảo, Trần Thời Ngạn đang đứng ch/ôn chân trước bãi đỗ xe.

Trái tim tôi thót lại, dạ dày càng thêm quặn thắt.

Sự im lặng trong chốc lát lan tỏa trong không khí, tôi chậm rãi cất lời: "Bấm còi, bảo cậu ta nhường đường."

Tiếng còi xe vang lên chói tai giữa bãi đỗ xe vắng lặng.

Nhưng anh vẫn đứng trơ ra đó, không hề nhúc nhích.

Tiểu Vương đành bất lực mở cửa xe bước xuống thương lượng.

Thế mà anh cứ như thể người đi/ếc, ánh mắt vẫn ghim ch/ặt vào chiếc xe, dưới đáy mắt cuộn trào nỗi đ/au đớn, hoảng hốt, và cả... sợ hãi?

Tôi thở dài, đẩy cửa xe bước đến trước mặt anh, giọng nói lạnh nhạt: "Sao anh lại đến đây?"

Anh không đáp, chỉ trân trân nhìn tôi như thế.

Vài giây sau, anh mới cất giọng khàn khàn: "Tại sao lại lừa tôi?"

"Gì cơ?"

"Không phải cậu nói tai họa sống dai ngàn năm sao? Không phải cậu nói người á/c thường sống thọ sao?" Hốc mắt anh đỏ au, đôi vai run lên bần bật vì xúc động mạnh: "Nhưng tại sao cậu lại ra nông nỗi này?"

Đến giây phút này, tôi mới chợt nhận ra muộn màng rằng, cảm xúc chất chứa trong đôi mắt ấy, chưa bao giờ là sự h/ận th/ù.

Chỉ là, đã quá muộn màng rồi.

Tôi bấm ch/ặt móng tay vào lòng bàn tay, ép bản thân tỉnh táo lại đôi chút: "Nghe ai nói xằng bậy vậy? Tôi vẫn đang sống sờ sờ ra đây cơ mà."

Thấy anh vẫn cố chấp nhìn chằm chằm mình, tôi tà/n nh/ẫn buông lời: "Tôi chán rồi, cũng mệt rồi, đừng tự chuốc lấy nh/ục nh/ã nữa... về đi."

Nói đoạn, tôi dứt khoát quay gót sải bước rời đi, không buồn nhìn anh thêm một lần nào nữa.

"Văn Yến Trì! Cậu là đồ khốn nạn!"

Phía sau vang lên giọng nói khản đặc của anh.

Tôi không dừng bước nữa.

Anh có con đường của riêng anh, và tôi cũng có chốn về của riêng mình.

Danh sách chương

5 chương
12/07/2026 14:52
0
12/07/2026 14:52
0
12/07/2026 14:52
0
12/07/2026 14:52
0
12/07/2026 14:52
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước ca phẫu thuật, tôi bàng hoàng phát hiện chồng có con riêng, tôi quyết định không hiến gan cho anh ta nữa. Khi tỉnh dậy sau phẫu thuật, anh ta mắng nhiếc tôi thậm tệ, tôi chỉ cười nhạt: 'Ba đứa con riêng của anh, đứa nào chịu cắt thịt cứu anh?'

Chương 26

21 phút

Chủ tịch nhìn đơn xin nghỉ việc của tôi rồi ngơ ngác: Chẳng phải tiền thưởng cuối năm của cậu vừa được phát 2,85 triệu sao? Tôi cười lạnh: 2,85 triệu? Tài khoản của tôi chỉ nhận được đúng 250 tệ.

Chương 25

1 giờ

Bố chồng đột nhiên bảo: "Tuần sau cả nhà 8 người chú út sẽ chuyển đến ở dài hạn". Tôi thản nhiên đáp: "Được thôi, vừa hay con mới nghỉ việc, định đưa con về nhà ngoại ăn chực, cả nhà tụ họp cho thêm phần náo nhiệt"

Chương 11

1 giờ

Tuổi 45 mang thai đôi, chồng tôi mừng rỡ, nhưng 3 tháng sau đi khám, tôi vô tình nghe anh thì thầm với bác sĩ: "Đừng bao giờ để vợ tôi thấy tờ kết quả này"

Chương 23

1 giờ

Chúc Mừng Sinh Nhật

Chương 39

1 giờ

Phát hiện không có tên trong danh sách thưởng, tôi làm thủ tục nghỉ việc trong 6 phút, xuống lầu gặp sếp, cô ấy nói: 'Không thưởng cuối năm cho em chỉ là để người khác không ghen tị với em thôi, đừng để bụng!', tôi bình thản đáp: 'Tôi đã nộp đơn nghỉ việc rồi'

Chương 18

1 giờ

Con trai tặng đồng hồ 35 triệu, tôi bóc tem liền bị mắng ham hư vinh, tôi lặng lẽ tháo đồng hồ và ngừng chăm sóc bố vợ đang nằm liệt giường của nó

Chương 20

2 giờ

Mẹ chồng làm 12 cái bánh bao, chồng ăn 6 cái, tôi vừa cầm lên 1 cái thì câu nói của con trai khiến tôi lật tung bàn ăn

Chương 7

2 giờ
Bình luận
Báo chương xấu