Sau Khi Mặc Đồ Nữ Đi Xem Mắt, Tôi Nhặt Được Bạn Trai Cao Phú Soái

Bị anh nhận ra rồi.

Nhưng tôi đã không còn sức để bận tâm.

Cả người nóng rực, bản năng khiến tôi cọ lo/ạn vào lồng ng/ực anh.

“Người đó… bỏ th/uốc vào rư/ợu của tôi.”

“Tạ Tử Ngang, tôi khó chịu.”

“Khốn kiếp.”

Cuối cùng anh cũng hiểu ra.

“Cậu đợi, tôi đi gọi bác sĩ.”

Tôi liều mạng túm lấy tay anh.

“Đừng đi.”

Tôi không muốn để người khác nhìn thấy dáng vẻ chật vật thảm hại này của mình.

“Được, không đi.”

Ánh mắt anh dời xuống, nhìn tôi một lát, giọng khàn đi.

“Tôi giúp cậu.”

Tà váy bị người ta vén lên, dồn đến eo.

Tạ Tử Ngang quỳ ngồi trên giường, cúi đầu xuống.

Khi tỉnh lại lần nữa, trời đã sáng hôm sau.

Tôi nhìn người đàn ông ngủ bên cạnh, nhất thời không biết nên đối mặt thế nào.

Quần áo Tạ Tử Ngang xộc xệch, khóe môi hơi sưng.

Tối qua…

Nhìn chằm chằm khóe môi anh, mặt tôi đỏ bùng trong một giây.

Tôi nhảy xuống giường, nhanh chóng đội tóc giả, chỉnh lại váy.

“Hứa Kha.”

Giọng khàn khàn phía sau vang lên.

Tay đang buộc khăn lụa của tôi run lên.

“Tối qua… cảm ơn. Xin lỗi.”

Tôi quay lưng về phía anh, nói bừa một câu rồi nhanh chóng chạy khỏi khách sạn.

Mấy ngày tiếp theo, tôi cất hết đồ nữ đi.

Bạn gái giả không diễn được nữa.

Tôi cũng không còn tâm trạng diễn tiếp.

Tôi kéo Tạ Tử Ngang vào danh sách đen, tìm lý do trốn tiết của anh.

Tấm thẻ một trăm nghìn tệ kia tôi cũng nhờ bạn học trả lại giúp.

Tạ Tử Ngang đến dưới lầu ký túc xá tìm tôi mấy lần, tôi đều trốn không ra.

Không biết vì sao, tôi sợ gặp lại anh, nhưng lại luôn nhớ đến anh.

Tôi thường một mình nằm trong ký túc xá ngẩn người.

“Này, các cậu biết nữ thần Thẩm có bạn trai rồi không?”

“Nghe nói là học bá của Đại học Y bên cạnh.”

Tiếng bạn cùng phòng trò chuyện truyền vào tai tôi.

Đổi lại trước đây, chỉ cần là chuyện của cô ấy, tôi nhất định sẽ hỏi han nửa ngày.

Nhưng bây giờ, trong lòng tôi lại bình tĩnh đến lạ.

Tôi thích sự xinh đẹp, dịu dàng của cô ấy.

Nhưng cũng chỉ thích sự xinh đẹp, dịu dàng của cô ấy mà thôi.

Cô ấy chưa bao giờ giống người nào đó, ngày đêm hiện lên trong đầu tôi, vẫy không đi, khiến tôi mờ mịt, khiến tôi bực bội, lại khiến tôi chìm đắm trong đó.

“Đệt, cậu nghe ai nói? Sao tôi không biết? Chuyện từ khi nào?”

Chu Húc vừa về ký túc xá đã tru lên như sói rồi xông ra ngoài.

Có lẽ, giống như hắn mới là phản ứng bình thường của thất tình.

Vậy còn tôi thì sao?

Sau kỳ thi giữa kỳ, buổi giảng khách mời của Tạ Tử Ngang cũng kết thúc.

Tôi không còn gặp anh trong trường nữa.

Vốn tưởng chuyện giữa tôi và anh cứ thế trôi qua.

Một tối nọ khi quay về ký túc xá, tôi lại bị mấy người áo đen mời lên xe.

Mẹ Tạ biết chuyện tôi nam giả nữ.

Là tên thương nhân Hồng Kông trung niên đáng kh/inh kia tố cáo.

Đêm đó ông ta cũng nhìn thấy hầu kết của tôi, sau đó lén điều tra tôi.

Tôi bị người của mẹ Tạ đưa đến biệt thự giữa sườn núi.

Ngay trước mặt bà nội Tạ, mẹ Tạ không hề khách sáo chất vấn tôi vì sao lại làm vậy.

“Vì tiền.”

Tôi nhìn cụ ngồi ở vị trí trên cùng của sofa, mặt mày nghiêm nghị.

Trước đây mỗi lần gặp mặt, bà nội Tạ đều bị tôi chọc cho cười không khép miệng.

Lần này, tôi lại khiến cụ hoàn toàn thất vọng.

“Xin lỗi, bà nội. Xin lỗi, cô.”

Tôi cúi thật sâu trước hai người họ, tháo chuỗi vòng trầm hương trên cổ tay xuống, hai tay dâng cho bà nội Tạ.

“Trước đây đều là lỗi của cháu.”

“Là cháu đã lừa mọi người.”

Bà nội Tạ liếc tôi một cái, không nhận vòng tay, mà dùng gậy chống gõ mạnh xuống đất.

“Vậy Tử Ngang nhà chúng ta thì sao?”

“Trong mắt cháu, nó tính là gì?”

“Tính… tính là thầy.”

“Tính là bạn.”

“Hay là tính…”

Tôi chưa bao giờ dám nghĩ đến sự đi/ên cuồ/ng và hỗn lo/ạn của đêm đó.

Không phải vì cảm thấy buồn nôn hay hối h/ận.

Mà là…

Tôi sẽ có phản ứng.

Tôi không nói ra được, chỉ liên tục lùi về sau, lại không cẩn thận đụng phải một lồng ng/ực rắn chắc.

“Mẹ, bà nội, con đã nói rồi, đừng làm khó cậu ấy.”

Vừa xoay người, tôi đã nhìn thấy gương mặt mệt mỏi và g/ầy đi của Tạ Tử Ngang.

Một tháng không gặp, anh vậy mà g/ầy đi nhiều như thế.

Tôi ngẩn ngơ nhìn mặt anh.

“Haiz, đứa nhỏ này…”

Mẹ Tạ muốn nói lại thôi.

Bà nội Tạ thì chống gậy đi lên trước.

“Nếu không phải bà và mẹ cháu, cháu định đến khi nào mới gặp được nó?”

“Cả ngày ăn không ngon, ngủ không yên.”

“Còn cháu nữa.”

Bà nội Tạ nhận chuỗi vòng trong tay tôi, rồi lại đeo lên cổ tay tôi.

“Bà nội xem chỉ tay chưa từng nhìn nhầm.”

Cụ tức gi/ận dùng gậy chống chọc chọc Tạ Tử Ngang.

“Người đã mời tới cho cháu rồi, cháu tự xử lý đi.”

Nói xong, cụ kéo mẹ Tạ đi thẳng, đầu cũng không ngoảnh lại.

Trong phòng khách rộng lớn, chỉ còn lại tôi và Tạ Tử Ngang.

“Bà nội bà ấy… chuỗi vòng này…”

Tôi cúi đầu, vuốt ve chuỗi vòng, nói năng lộn xộn.

“Hứa Kha.”

Anh lên tiếng c/ắt ngang tôi, giọng thấp khàn hơn thường ngày rất nhiều.

“Chẳng lẽ cậu định trốn tôi mãi sao?”

“Xin lỗi.”

“Thứ tôi muốn không phải ba chữ này.”

Tạ Tử Ngang khẽ thở dài.

“Thôi, vẫn nên kể cho cậu nghe một câu chuyện trước.”

“Hai năm trước, tôi uống say, bị mấy tên c/ôn đ/ồ chặn lại ở hẻm Phúc Trạch.”

Theo lời anh kể, mắt tôi dần dần trợn to.

Lúc nguy cấp, có người ném cặp sách tới, đuổi đám c/ôn đ/ồ kia đi.

“Khi đó tuy tôi say rất nặng, nhưng tôi lại nhớ rõ gương mặt ấy.”

Anh cúi đầu, ánh mắt chậm rãi vuốt ve gương mặt tôi.

“Xinh đẹp, ngông cuồ/ng, tràn đầy ánh sáng chói mắt, khiến người ta chỉ nhìn một lần đã không thể quên.”

Tạ Tử Ngang tiến lên một bước, càng đến gần tôi hơn.

Gần đến mức gần như có thể nghe thấy nhịp tim của nhau.

“Hứa Kha, tôi không phải vì thích đàn ông nên mới trở thành gay.”

Giọng anh rất thấp, thấp đến mức giống như chỉ nói cho một mình tôi nghe.

“Là vì thích người đó, tôi mới cam tâm tình nguyện trở thành gay.”

Danh sách chương

3 chương
6
17/06/2026 23:20
0
5
17/06/2026 23:20
0
4
17/06/2026 23:19
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu