Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bộ trang sức cuối cùng được Tần Kha m/ua với giá năm mươi triệu.
Chỉ là, để tiền về tài khoản, cần một khoảng thời gian.
Trong thời gian này, tôi phải ở lại trong nước.
Hai tuần sau, tôi gặp được nữ chủ nhân của nó.
Tại một buổi triển lãm do một nhà buôn trang sức tổ chức.
"Lê Nguyện?"
Cô ta nhận ra tôi trước, nhiệt tình chào hỏi: "Lâu rồi không gặp."
Cô ta tên là Hà Nhàn Quân.
Bạn học cấp ba của tôi.
Gia cảnh giàu có, cuộc đời thuận buồm xuôi gió.
Vào năm tôi thôi học, giữa chúng tôi đã xảy ra một số chuyện không vui.
Tôi sững người một chút, vờ ngạc nhiên: "Lâu rồi không gặp, không ngờ lại gặp cô ở đây."
Sợi dây chuyền sapphire trị giá hàng chục triệu đeo trên chiếc cổ thon dài của cô ta, lấp lánh tỏa sáng.
Hà Nhàn Quân kín đáo đ/á/nh giá tôi một lượt, rồi hỏi: "Cô... Phất lên rồi à?"
Dù sao thì người có thể lấy được thư mời, không giàu thì cũng sang.
Tôi nhếch khóe môi: "Tôi là nhà thiết kế trang sức, thư mời là nhờ qu/an h/ệ mới có được."
Biểu cảm của con người là thứ vô cùng tinh tế.
Ví dụ như trong một nụ cười, thực ra vẫn có thể ẩn chứa sự kh/inh miệt.
Cô ta vẫy tay về phía xa, dùng giọng điệu khoa trương quá mức, nói: "Tần, anh xem em gặp ai này."
Tôi không quay đầu lại, nhưng đã cảm nhận được một ánh mắt không mấy thân thiện.
Sắc bén mà thờ ơ.
"Đừng nói chuyện với người không rõ lai lịch."
Giọng Tần Kha hờ hững: "Cẩn thận bị lừa đến mức không còn mảnh vụn."
Tôi cúi đầu, vờ như không nghe thấy.
Hà Nhàn Quân xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn: "Ồ, quên mất, anh từng bị người ta lừa. Lừa tiền lừa sắc lừa tình cảm, đúng là khốn nạn thật, cô nói phải không, Lê Nguyện?"
Ông chủ tiệm trang sức lộ vẻ hóng hớt: "Người nào mà gan to vậy, dám lừa cả Tổng giám đốc Tần?"
Hà Nhàn Quân liếc tôi một cái, cười tao nhã: "Loại nhà nghèo cửa hẹp, nói ra mất mặt."
Ông chủ khá tán đồng: "Đúng vậy, loại con gái nghèo kiết x/á/c chơi đùa thì được, chứ kết hôn thì không đủ tư cách."
Tần Kha từ đầu đến cuối đứng ở phía sau, lạnh lùng chứng kiến vở kịch này.
"Ôi, cô Lê, sắc mặt cô không tốt lắm..."
Ông chủ tiệm trang sức phát hiện ra tôi: "Qua bên cạnh uống chút nước nhé?"
====================
Chương 2:
Tôi nặn ra một nụ cười khó coi: "Không uống nữa, tôi còn có việc, xin phép đi trước."
Lúc bước ra khỏi phòng triển lãm, hoàng hôn đã buông một nửa.
Tôi dựa vào góc tường, trấn tĩnh lại một chút.
Cánh cửa kính phản chiếu khuôn mặt tôi, có chút tái nhợt.
Bạn thân gửi email tới:
"Cậu xong việc chưa? Chậm nhất là tháng sau, quyết định sa thải sẽ được đưa xuống, tốt nhất là có thể mời được khách hàng tham dự buổi dạ tiệc trang sức."
"Ừ, tớ biết rồi." Tôi hít sâu một hơi: "Tớ… Đã gặp người không nên gặp."
Phía bên kia khựng lại: "Không phải chứ, người m/ua trang sức của cậu là Tần Kha à?"
Chính vì là Tần Kha, nên tôi không thể mở miệng.
Trong điện thoại nhất thời im lặng.
Bạn thân cố gắng an ủi tôi: "Cứ lấy tiền trước đã, chuyện còn lại từ từ tính sau..."
Tình hình của tôi và Tần Kha, có chút phức tạp.
Tôi lắc lắc đầu, sắp xếp lại suy nghĩ, chuẩn bị bắt xe về khách sạn.
Tiếng gầm rú của ô tô đột nhiên vang lên từ phía sau.
Tôi quay đầu lại, chỉ thấy một chiếc Ferrari màu đen đang chĩa thẳng về phía tôi, đã n/ổ máy.
Ánh hoàng hôn rực rỡ phủ lên thân xe một lớp mạ vàng lộng lẫy.
Tiếng gầm rú mỗi lúc một lớn.
Giây tiếp theo, chiếc xe nhả phanh tay, lao nhanh về phía tôi.
Anh ngồi ở ghế lái, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào tôi.
Tần Kha đã từng nói, tôi dám quay về, anh dám gi*t ch*t tôi.
Trong vài giây ngắn ngủi, đầu óc tôi trống rỗng.
Trơ mắt nhìn chiếc xe ngày càng gần mình.
Mười mét.
Bốn mét.
Hai mét.
…
Tiếng phanh xe chói tai vang vọng trời cao.
Làm kinh động một đàn chim trong rừng.
Thanh cản va chạm vào bắp chân tôi, chỉ còn cách một phân, không hơn không kém.
Tôi hoàn h/ồn, nỗi sợ hãi ập đến như thủy triều.
Ngay sau đó, hai chân tôi mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất.
Giây tiếp theo, cửa sổ xe từ từ hạ xuống, để lộ ra một đôi mắt lạnh nhạt.
"Lên xe."
Chương 10
Chương 10
Chương 8
Chương 14
Chương 23
Chương 12
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook