Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bên ngoài phòng cấp c/ứu.
Tôi vừa đến nơi đã bị mẹ túm lấy cánh tay, đ/ấm thùm thụp mấy cái.
「Con đi/ên rồi à? Đến mẹ mà cũng chặn số!」
「Nếu không phải mượn điện thoại y tá, mẹ còn chẳng liên lạc được với con!」
「Bố mẹ nhà họ Trần đang bay từ nước ngoài về, giờ chuyện đã ầm ĩ thế này, nếu Trần Lộ Phong có mệnh hệ gì, xem con ăn nói thế nào!」
Cánh tay bị bà đ/ấm đ/au điếng.
Tôi nhìn ánh đèn phòng cấp c/ứu, trong lòng bỗng dưng bực bội khó tả, không nhịn được mà vặn lại bà một câu:
「Mẹ, có phải mẹ ước người đang nằm trong kia là con không?」
Mẹ tôi nghẹn lời, lại định động tay động chân.
Thư ký của Trần Lộ Phong bước tới, vẻ mặt nặng nề.
「Cô Thẩm, Trần tổng vẫn đang cấp c/ứu. Chiều nay lúc sáu giờ, vốn có một cuộc họp quan trọng, Trần tổng đột ngột rời đi, cũng không cho tôi đi theo.」
「Tôi gọi cho anh ấy rất nhiều cuộc nhưng không ai bắt máy. Hơn bảy giờ tối, tôi mang tài liệu đến nhà, quản gia nói Trần tổng dầm mưa, về đến nơi là vào phòng ngay. Tôi thấy không ổn, bảo người phá khóa cửa mới phát hiện ra Trần tổng...」
Người thư ký kể lại tường tận quá trình sự việc cho tôi nghe.
Tôi im lặng lắng nghe.
Chẳng biết phải phản ứng thế nào.
Tại sao anh ta lại t/ự s*t?
Chỉ vì tôi đòi hủy hôn ư?
Ha, nếu thật là vậy, thì đó chẳng phải là tự làm tự chịu sao?
Tôi nghĩ vậy, bỗng dưng bật cười thành tiếng.
Thư ký đứng bên cạnh lúng túng không biết phải làm sao.
Mẹ tôi không nhìn nổi nữa.
Trong mối qu/an h/ệ giữa tôi và Trần Lộ Phong, bà luôn đóng vai vị thần hộ mệnh của anh ta.
「Thẩm Tuệ! Trần Lộ Phong vẫn còn đang cấp c/ứu trong đó! Sao con có thể cười được hả?!」
「Một ngày vợ chồng còn trăm ngày ân nghĩa, tình cảm ba năm trời của hai đứa là giả sao? Sao mẹ lại sinh ra một đứa m/áu lạnh như con chứ!」
Tôi ôm mặt ngồi thụp xuống đất, đôi vai run lên không ngừng.
Đợi mẹ m/ắng xong, tôi ngẩng đầu lên, mỉm cười nói với bà:
「Mẹ, rốt cuộc là mẹ muốn con gả cho anh ta, hay là muốn thay con gả cho anh ta vậy?」
「Sao con cảm giác mẹ yêu anh ta còn sâu đậm hơn cả con thế?」
「Nếu hôm nay anh ta ch*t, có phải mẹ còn muốn con phải đền mạng cho anh ta không?」
Những câu nói nhẹ bẫng của tôi khiến mẹ tức đến mức tay chân r/un r/ẩy.
Nhưng nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của tôi, bà không cam lòng buông bàn tay đang giơ lên xuống.
Chương 15
Chương 16
Chương 18
Chương 12
Chương 15
Chương 10
Chương 16
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook