Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- ĐẠI SƯ TỶ CHỈ MUỐN TU TIÊN
- Chương 12
Nàng ta nói: "Ngươi c.h.ế.t đi, ngươi có c.h.ế.t thì ta mới đạt thành tâm nguyện."
Nhát roj thứ năm hạ xuống, hai tai ta ù đi, đ/au đến mức gần như ngất lịm. Nhát roj thứ sáu, ta cảm thấy sinh mạng mình đang dần trôi mất.
C.h.ế.t như thế này, thực chẳng cam tâm.
9.
Bỗng nhiên, một thiếu niên thanh y từ xa lao tới. Hắn băng qua đám đông, chắn ngay trước mặt ta. Đây là lần đầu tiên hắn ngự ki/ếm, tư thế vừa hoảng lo/ạn vừa chật vật. Ta khẽ mở mắt, nhìn thấy vành mắt hắn đỏ hoe.
"Sao huynh không đi đi?" Ta nhỏ giọng hỏi.
Cố Thanh Lý ôm c.h.ặ.t lấy ta, chậm rãi lắc đầu, khẽ đáp: "Vì nàng vẫn còn ở đây." Hắn nói tiếp: "Tiểu Nguyệt, ta đã nói rồi, ta sẽ bảo vệ nàng."
Lòng ta chợt dâng lên một nỗi chua xót nghẹn ngào, hiện trường bỗng chốc trở nên im phăng phắc.
Mục Vân Sinh lên tiếng hỏi: "Ngươi là kẻ nào?"
Cố Thanh Lý chẳng buồn đoái hoài tới người. Hắn ôm ta, nước mắt rơi lã chã trên mặt ta.
"Có đ/au không?" Hắn khẽ hỏi.
Ta lắc đầu với hắn, không đ/au.
"Tiểu Nguyệt, nàng còn nhớ không, lúc nhỏ nàng từng khen ta là con cá nhỏ anh tuấn nhất đấy."
Ta gật đầu nhưng không còn sức để đáp lời. Thật ra ta không nhớ rõ lắm, nhưng ta muốn nói với hắn rằng, bây giờ ngươi cũng là con cá nhỏ anh tuấn nhất.
Hắn nở nụ cười, luôn miệng lẩm bẩm: "Vậy thì tốt quá, thế là được rồi."
Hắn cẩn trọng đặt một nụ hôn lên làn môi ta, viên linh châu trong miệng hắn từ từ được độ sang miệng ta. Ta trợn tròn mắt, vô thức muốn đẩy hắn ra, nhưng sức lực của ta lúc này quá đỗi yếu ớt...
Nước mắt ta tuôn rơi, sao hắn lại... chẳng thông minh chút nào vậy!
Hắn mỉm cười với ta, ghé tai nói nhỏ: "Tiểu Nguyệt, nàng chẳng đáng gh/ét chút nào đâu. Bởi vì ta thích nàng nhất, con cá nhỏ may mắn nhất thiên hạ này, thích nàng nhất."
Hắn ôm lấy ta, sắc diện trên mặt dần tan biến, những ngón tay tái nhợt yếu ớt khẽ vén lọn tóc rối trên mặt ta, "Sống là tốt rồi..."
Hắn đặt ta nằm xuống, rồi quỳ trước mặt Mục Vân Sinh, trịnh trọng dập đầu mấy cái, "Vân Sinh Tôn thượng, ngày đó ta cũng ở trong động, ta bị thương nên không nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra." Sống lưng Cố Thanh Lý vẫn thẳng tắp, "Nhưng Tiểu Nguyệt tuyệt đối không bao giờ làm ra chuyện như vậy. Chỉ là nếu chỉ nói bằng miệng, các người cũng chẳng hề tin tưởng."
Hắn ngoảnh lại nhìn ta một cái, dường như đã hạ quyết tâm: "Hãy dùng thuật Sưu H/ồn đi."
Mọi người kinh hãi. Thuật Sưu H/ồn sẽ đưa tất cả trở lại khung cảnh mà kẻ bị soi h/ồn đã trải qua trong đời. Nghịch chuyển thời gian vốn là điều trái với thiên đạo. Kẻ bị soi h/ồn nhẹ thì đi/ên dại, nặng thì mất mạng, nếu không phải đường cùng, tuyệt đối không ai sử dụng thuật này.
Ta lắc đầu, nước mắt rơi ròng rã, gào lên: "Đừng mà!"
Mục Vân Sinh hỏi: "Ngươi đã nghĩ kỹ chưa?"
Cố Thanh Lý gật đầu, kết giới trỗi dậy giữa hai người họ. Đan điền vỡ nát trong cơ thể ta bỗng dần được chữa lành. Ta biết, đó là nhờ viên linh châu của Cố Thanh Lý đã phát huy tác dụng. Ta chợt có thêm chút sức lực, quỳ rạp dưới đất, không ngừng dập đầu, "Sư tôn, đừng mà... Sư tôn, đồ nhi c/ầu x/in Người... Sư tôn, ta nhận tội, là ta đã hại Tiết Linh Vân, là ta muốn dồn nàng ta vào chỗ c.h.ế.t..."
Nhưng mặc cho ta có cầu khẩn thế nào, một sợi chỉ mảnh vẫn vọt ra từ đầu Cố Thanh Lý, rồi dần hóa thành khung cảnh ngày hôm ấy.
Hắn vì c/ứu ta mà lao vào biển lửa, Tiết Linh Vân vì linh châu mà chỉ ki/ếm về phía hắn. Trên màn ảnh, gương mặt Tiết Linh Vân hiện rõ vẻ á/c ý không thể che giấu, nàng ta nói: "Sư tỷ, đắc tội rồi." Bất cứ ai nhìn vào cũng thấy rõ là nàng ta cố tình gieo mình xuống vực. Mà ta vì c/ứu Cố Thanh Lý nên đã không xuống c/ứu nàng ta.
Ít nhất xét trên bề nổi, ta không hề sai. Chỉ là không ai ngờ được, Tiết Linh Vân lại có thể tà/n nh/ẫn với chính mình đến thế, tự hủy Kim Đan, h/ủy ho/ại dung nhan.
Ta ngã quỵ xuống đất, nhìn thiếu niên đang nhắm nghiền mắt. Kết giới tan vỡ, ta lết dần về phía hắn, nhưng thiếu niên ấy đã không còn hơi thở.
Ta cảm thấy trái tim mình trống rỗng, muốn khóc mà chẳng thể khóc nổi, lòng đ/au như c/ắt. Ta không ngờ rằng, hóa ra hắn đã trở nên quan trọng với ta đến nhường này, "Cố Thanh Lý, ta nhớ ra rồi, ta nhớ ra huynh là ai rồi."
Hắn chính là con cá nhỏ vẫy đuôi hăng hái nhất khi ta mới đến. Là con cá nhỏ bá đạo luôn xua đuổi những con cá khác chỉ để ta nhìn một mình hắn. Là con cá nhỏ anh tuấn đáng yêu nhất trong Thiên Trì.
Nhìn t.h.i t.h.ể của hắn, ta đột nhiên cảm thấy nỗi buồn thương vô hạn. Ta nhìn Tiết Linh Vân, rồi lại nhìn Mục Vân Sinh, vẻ mặt người vẫn bình thản như không.
"Có phải ngươi đã sớm biết rõ rồi không?" Ta hỏi, "Ngươi biết nàng ta là hạng người gì, vậy tại sao ngươi vẫn không tin ta? Ngươi sợ nàng ta thực sự đ/ộc á/c như ngươi nghĩ, sợ người đời nói ngươi mắt m/ù tâm mờ sao? Mục Vân Sinh à Mục Vân Sinh, ngươi thực sự không nỡ rời bỏ cái đài cao thần thánh kia của mình, cũng chẳng chịu thừa nhận một câu rằng: Ngươi đã sai rồi."
Mục Vân Sinh rũ mắt nhìn ta: "A Hủ, ta chỉ tin vào chứng cứ. Ta sẽ xử trí nàng ấy theo môn quy, tuyệt đối không bao che."
Ta nhìn hắn, chỉ thấy mỉa mai tột độ. Kẻ mắt m/ù tâm mờ chính là ta mới đúng. Là ta bấy lâu nay vẫn luôn tin rằng hắn sẽ trả lại công đạo cho ta, trả lại sự trong sạch cho ta.
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook