Bẫy Tình

Bẫy Tình

Chương 15: Vết nứt

11/06/2026 14:19

Bầu không khí căng thẳng bên trong văn phòng chủ tịch lúc này giống như một sợi dây đàn được kéo căng đến tận cùng, chỉ cần một lực tác động nhỏ cũng có thể khiến nó đ/ứt phựt. Bạch Ân Hy cúi đầu nhìn chiếc hộp quà bằng gỗ đang bị những ngón tay to lớn, thô ráp của Kỷ Hành Chu ép ch/ặt vào lòng bàn tay mình. Hơi ấm nóng hổi cùng áp lực vô hình từ cơ thể của vị Alpha đỉnh cấp truyền qua da th!t, mang theo sự bá đạo và đ/ộc tôn khiến người ta không thể thở nổi. Cậu thừa hiểu tính cách của người đàn ông này, kẻ luôn đứng trên đỉnh cao quyền lực của thành phố Tinh Cầu này chưa bao giờ biết đến hai chữ từ bỏ. Nếu lúc này cậu tiếp tục đôi co hay thẳng thừng ném trả, gã Alpha đi/ên cuồ/ng này chắc chắn sẽ dùng những phương thức cực đoan hơn để ép buộc cậu, thậm chí là th/ô b/ạo x/é rá/ch toàn bộ thể diện công tư ngay tại tập đoàn.

Bạch Ân Hy khẽ thở ra một hơi để kiềm chế sự r/un r/ẩy trong lồng ngựk. Cậu không nói không rằng, lạnh lùng rút bàn tay mình ra khỏi sự kìm kẹp của anh, đồng thời siết lấy hộp quà xa xỉ kia. Không một lời cảm ơn, cũng chẳng thèm nhìn anh, dứt khoát xoay người đi thẳng về phía góc phòng, nơi đặt chiếc bàn làm việc thư ký của mình. Dưới cái nhìn chăm chú đầy nóng rực của Kỷ Hành Chu, Bạch Ân Hy tuỳ tiện kéo ngăn bàn ra, thẳng tay bỏ chiếc hộp quà vào góc, rồi một tiếng đẩy mạnh ngăn bàn đóng sầm lại. Cậu ngồi xuống ghế, tư thế thẳng tắp đầy kiêu hãnh, vươn ngón tay thon dài nhấn nút khởi động máy tính, hoàn toàn xem người đàn ông cao lớn đang đứng giữa phòng như không khí.

Kỷ Hành Chu đứng trơ trọi giữa khoảng trống rộng lớn của văn phòng. Nhìn chiếc ngăn bàn đóng ch/ặt giấu đi tâm ý của mình, rồi lại nhìn góc nghiêng thanh tú, lạnh lùng của thỏ con đang tập trung vào màn hình điện tử, anh vừa có cảm giác thỏa mãn ngầm vì cuối cùng cũng ép được cậu nhận quà, nhưng đồng thời lồng ngựk lại nghẹn họng, bức bối trước thái độ phớt lờ tuyệt đối của cậu. Kỷ chủ tịch khẽ nhướng mày, khàn giọng hắng giọng một tiếng rồi chậm rãi quay trở lại chiếc ghế da tổng tài của mình.

Không gian rộng lớn của căn phòng nhanh chóng chìm vào một nhịp điệu tĩnh lặng đến kỳ lạ. Cả hai người đều là những kẻ chuyên nghiệp bậc nhất trên thương trường, một khi đã bước vào guồng quay công việc, tất cả những vụn vỡ, gh/en t/uông hay tổn thương của đêm tuyết đầu mùa dường như đều được phong kín lại một cách hoàn hảo. Tiếng gõ bàn phím lách cách đều đặn của Bạch Ân Hy hòa cùng tiếng lật giở tài liệu sột soạt của Kỷ Hành Chu. Trong không khí, mùi tin tức tố tuyết tùng trầm uất, mạnh mẽ của anh và hương hoa trà nhạt nhẽo, thanh khiết của cậu vô thức d/ao động, quấn quýt lấy nhau trong vô hình, tạo nên một tầng m/ập mờ đầy đ/è nén. Thế nhưng, hai chủ nhân của chúng lại giữ một khoảng cách vô cùng tuyệt đối, không ai vượt qua ranh giới dù chỉ nửa bước.

Cơn cuồ/ng nộ và sát khí tích tụ từ buổi sáng của Kỷ Hành Chu sau khi thấy Bạch Ân Hy xuất hiện đã phần nào được xoa dịu. Anh bắt đầu tập trung xử lý đống văn kiện tồn đọng với tốc độ chóng mặt để giảm bớt sự bức bối trong lòng. Những tập hồ sơ dày cộp được nét bút ký tên sắc bén, rồng bay phượng múa của anh phê duyệt trơn tru. Ngay khi Kỷ Hành Chu vừa đặt bút xuống tập cuối cùng, Bạch Ân Hy đã chuẩn x/ác đứng dậy, bước tới ôm sấp tài liệu trên bàn đem ra ngoài mà không để phí một giây nào của tập đoàn.

Vừa bước qua cánh cửa gỗ mun nặng nề để ra phòng thư ký chung bên ngoài, Bạch Ân Hy lập tức bị một đám đông vây kín. Trưởng phòng thư ký cùng mấy cô nhân viên trẻ tuổi đồng loạt lao đến, ánh mắt nhìn sấp hồ sơ đã được ký duyệt đầy đủ trên tay cậu mà tràn ngập sự sùng bái, kính ngưỡng.

Một cô thư ký trẻ chắp hai tay trước ngựk, giọng điệu r/un r/ẩy đầy biết ơn.

"Ôi trời đất ơi, Thư ký Bạch! Cậu đúng là vị Phật sống tái thế của phòng chúng tôi mà! Cậu nhìn xem, đống tài liệu này từ sáng đến giờ không ai dám dâng lên, vậy mà cậu vào một loáng là xong hết sạch. Cảm ơn cậu mười vạn lần vì đã thu phục được cơn thịnh nộ của sếp Kỷ!"

Trưởng phòng thư ký cũng khẽ vuốt ngựk thở phào, tiến lên đỡ lấy sấp hồ sơ từ tay cậu, nhỏ giọng cảm thán.

"Đúng đó thư ký Bạch, sáng nay bầu không khí đ/áng s/ợ. May mà có cậu đi làm lại, c/ứu vớt cái mạng nhỏ này của chúng tôi. Cậu đã vất vả rồi, mau vào phòng nghỉ uống chút gì đi."

Bạch Ân Hy nhìn biểu cảm phóng đại nhưng đầy chân thật của các đồng nghiệp, đôi mắt phượng khẽ cong lên, nở một nụ cười dịu dàng, ấm áp hoàn toàn khác biệt với sự lạnh lùng khi đối diện với vị Chủ tịch bên trong. Cậu nhẹ nhàng vỗ vai trấn an từng người.

"Không có gì đâu, mọi người cứ tiếp tục làm việc đi nhé. Tôi vào phòng nghỉ pha chút cà phê rồi sẽ quay lại ngay."

Cậu thong thả bước vào phòng nghỉ dành riêng cho nhân viên cấp cao ở cuối hành lang tầng. Tiếng máy pha cà phê tự động vang lên giữa không gian yên tĩnh, hương hạt cà phê rang xay thơm nồng lan tỏa, tạm thời xua đi cái lạnh lẽo của mùa đông ngoài cửa kính. Bạch Ân Hy đứng đợi dòng chất lỏng màu nâu sẫm chảy đầy vào tách sứ. Theo thói quen công việc, đôi tay thon dài của cậu tự động lấy thêm một chiếc tách khác, tỉ mỉ pha chế một ly cà phê đen không đường, đúng chuẩn tỉ lệ và nhiệt độ mà anh yêu thích.

Đúng lúc này, chiếc điện thoại đặt trong túi quần của cậu bất chợt rung lên bần bật, phá vỡ sự yên lặng của phòng nghỉ. Bạch Ân Hy đặt chiếc thìa bạc xuống, rút điện thoại ra nhìn màn hình. Ngay khi nhìn thấy cái tên hiển thị trên đó, toàn bộ lớp băng lãnh đạm, xa cách mà cậu cố công ngụy trang suốt cả ngày hôm nay bỗng chốc tan chảy sạch sẽ. Đôi mắt phượng hiện lên sự dịu dàng nhu hòa như nước mùa xuân, và một nụ cười vui vẻ, ngập tràn hạnh phúc chân thật bừng sáng trên khuôn mặt thanh tú. Cậu nhanh chóng áp điện thoại lên tai, giọng nói trong trẻo mang theo chút nũng nịu nhẹ nhàng.

"Alo…. em đây."

Đầu dây bên kia không biết đã nói những gì, Bạch Ân Hy khẽ nghiêng đầu nhìn chiếc đồng hồ Patek Philippe trên cổ tay, nụ cười trên môi càng thêm sâu.

"Được, vậy anh đến Kỷ thị đón em nha. Em cũng sắp đến giờ tan tầm rồi, không làm mất nhiều thời gian của anh đâu... Dạ, lát nữa gặp anh."

Bạch Ân Hy cúp máy, cẩn thận cất điện thoại vào túi quần. Cậu bưng hai ly cà phê nóng hổi trở lại văn phòng Chủ tịch, bước chân có phần nhẹ nhàng và thanh thoát hơn hẳn lúc trước. Tiến đến bên bàn làm việc lớn, cậu đặt ly cà phê đen không đường xuống góc phải quen thuộc của anh, giọng nói lập tức khôi phục lại vẻ cung kính, giữ đúng khoảng cách của một thuộc hạ.

"Chủ tịch, cà phê của ngài."

Kỷ Hành Chu đang nheo mắt đọc một báo cáo tài chính điện tử, nghe thấy giọng cậu liền ngước đầu lên. Đón lấy ly cà phê còn tỏa khói nghi ngút, lòng bàn tay cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, trong lòng vị Alpha đỉnh cấp bỗng nhen nhóm lên một chút hy vọng xa xôi. Anh thầm nghĩ, chú thỏ nhỏ này rốt cuộc vẫn không thể nhẫn tâm với anh hoàn toàn, cậu vẫn nhớ kỹ thói quen uống cà phê của anh, vẫn tự tay pha cho anh. Nghĩ đến đây, ánh mắt thâm trầm của người đàn ông dịu xuống vài phần, anh nhìn cậu, trầm giọng đáp.

"Được, cảm ơn em.”

Kỷ Hành Chu hoàn toàn không hề hay biết về cuộc gọi ẩn danh ngọt ngào vừa diễn ra trong phòng nghỉ. Anh múc một ngụm cà phê, vị đắng chát quen thuộc lan tỏa nơi đầu lưỡi nhưng trong lòng lại thấy ngọt ngào lạ kỳ.

Thời gian buổi chiều trôi qua rất nhanh, kim đồng hồ trên tường rốt cuộc cũng chậm rãi chỉ vào đúng khung giờ tan sở của tập đoàn. Khác hẳn với vẻ mệt mỏi, phẳng lặng hay sự lạnh lùng xa cách suốt từ sáng đến giờ, Bạch Ân Hy lúc này bỗng trở nên vô cùng hào hứng và vui vẻ. Cậu nhanh chóng thu dọn đống bút thước, sắp xếp lại các văn kiện gọn gàng vào từng phân loại trên bàn làm việc của mình.

Sau khi tắt máy tính, hành động tiếp theo của cậu hoàn toàn rơi vào tầm mắt của Kỷ Hành Chu và thành công đ/âm một cái dằm nhọn hoắt vào tim anh. Bạch Ân Hy thong thả rút điện thoại ra, bấm mở camera trước lên. Qua màn hình phản chiếu, cậu tỉ mỉ vươn ngón tay thon dài chỉnh lại những sợi tóc tơ hơi rối ở trước trán, vuốt lại nếp gấp của chiếc áo len cổ cao màu kem ôm sát cơ thể, thậm chí còn dặm lại một chút thần thái tươi tắn, rạng rỡ nhất trước màn hình.

Kỷ Hành Chu ngồi bất động sau bàn làm việc lớn, đôi mắt thâm thẳm khóa ch/ặt từng động tác chải chuốt nhỏ nhặt của cậu. Lồng ngựk anh phập phồng, một cảm giác bứt rứt, khó chịu và bất an tột cùng cuộn trào nơi đáy lòng. Thư ký của anh trước giờ ngoan ngoãn, sau giờ làm nếu không có tiệc xã giao thì cũng chỉ lẳng lặng ôm túi xách ra về, chưa bao giờ anh thấy cậu đứng trước gương sửa sang nhan sắc, chải chuốt một cách tỉ mỉ và tràn ngập sự mong đợi như vậy trước khi tan ca. Cậu đang muốn đi gặp ai? Cậu sửa soạn xinh đẹp như thế này là vì ai?

Bạch Ân Hy cất điện thoại vào túi xách, đứng dậy, hướng về phía bàn làm việc của anh cúi đầu chào một cái đúng mực theo lễ nghi công sở, giọng nói giòn giã mang theo sự vui vẻ không giấu diếm.

"Chào chủ tịch, tôi xin phép tan ca trước."

Nói đoạn, cậu dứt khoát xoay người, bước đi những bước nhanh nhẹn, hoạt bát ra khỏi văn phòng, tà áo len khẽ lay động, để lại một khoảng không gian lạnh lẽo cùng mùi hoa trà dần tan biến trong không khí.

Cánh cửa đóng lại, Kỷ Hành Chu đứng ngồi không yên. Sự nghi hoặc và ngọn lửa gh/en t/uông vô danh bắt đầu nhen nhóm, th/iêu đ/ốt tâm trí vị Alpha này. Anh dứt khoát đứng bật dậy khỏi chiếc ghế da, sải đôi chân dài đầy mạnh mẽ tiến đến bên cạnh khung cửa sổ sát đất khổng lồ của văn phòng. Từ độ cao của tầng cao nhất tòa tháp Kỷ thị nhìn xuống, toàn bộ khung cảnh quảng trường đại sảnh bên dưới thu trọn vào tầm mắt anh.

Ánh đèn đường mùa đông hiu hắt của thành phố Tinh Cầu, một chiếc xe sang trọng màu đen bóng loáng đã đỗ sẵn bên rìa đường từ bao giờ. Cửa xoay pha lê của đại sảnh Kỷ thị mở ra, bóng dáng mảnh khảnh của Bạch Ân Hy bước ra ngoài. Ngay khi vừa nhìn thấy chiếc xe, vị thư ký vốn luôn giữ vẻ mặt phẳng lặng như băng cả ngày hôm nay liền nở một nụ cười rạng rỡ, rực rỡ đến mức lấn át cả ánh đèn đường đêm đông, một nụ cười chân thật từ tận đáy lòng mà Kỷ Hành Chu có cầu cũng không bao giờ có được.

Cửa xe phía trước mở ra, một người đàn ông có vóc dáng cao lớn, phong độ bước xuống. Bạch Ân Hy không hề chần chừ, cậu gần như lao thẳng đến, chủ động vươn hai cánh tay ôm chầm lấy cổ người đàn ông kia một cách vô cùng thân thiết và ấm áp. Người đàn ông đó cũng thuận thế vòng tay siết ch/ặt lấy eo cậu, cúi đầu nói nhỏ điều gì đó vào tai cậu đầy cưng chiều.

Đứng từ trên cao nhìn xuống qua lớp kính sương m/ù, góc khuất của ánh đèn đêm cùng cơn gh/en t/uông m/ù quá/ng, đi/ên cuồ/ng đã triệt để bóp méo thị giác của Kỷ Hành Chu. Anh không nhìn rõ gương mặt người đàn ông kia, trong đầu anh lúc này chỉ có hình ảnh Bạch Ân Hy ôm ấp một Alpha khác, nụ cười rạng rỡ của cậu dành cho kẻ khác, và sự phản bội đ/au đớn như ngàn nhát d/ao đ/âm thẳng vào lòng tự tôn đ/ộc tôn của mình.

Kỷ Hành Chu siết ch/ặt nắm tay đến mức các khớp xươ/ng kêu lên răng rắc, gân xanh nổi cuồn cuộn trên mu bàn tay thô ráp. Đôi mắt thâm trầm của vị tài phiệt bỗng chốc nhuốm một tầng tơ m/áu đỏ ngầu vì gh/en t/uông đi/ên cuồ/ng, hơi thở anh dồn dập, phập phồng dữ dội bên lồng ngựk trái đang co thắt đến nghẹt thở. Anh vung tay đ/ập mạnh một nhát khốc liệt xuống thành cửa sổ cẩm thạch vững chãi, hàm răng nghiến ch/ặt vào nhau đến phát ra tiếng động ken két. Ánh mắt anh khóa ch/ặt vào chiếc xe đang từ từ lăn bánh chở cậu đi mất, rống lên một tiếng gầm trầm thấp, lạnh thấu xươ/ng vang vọng khắp căn phòng trống rỗng.

"Bạch Ân Hy... Em giỏi lắm!"

Danh sách chương

5 chương
12/06/2026 16:20
0
11/06/2026 14:19
0
11/06/2026 14:15
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi và bạch nguyệt quang trúng độc rắn, vợ dành toàn bộ tài nguyên y tế cho anh ta

Chương 9

5 phút

Dùng thẻ cào quyết định sinh hoạt phí? Tôi cắt đứt quan hệ ngay và luôn

Chương 9

6 phút

Sau khi bỏ lỡ mọi khoảnh khắc trọng đại của đời tôi, mẹ tôi hối hận đến phát điên

Chương 8

8 phút

Trước khi vườn ươm Bình Đông giải thể, cô và người cháu trai trưởng thành đã cùng nhau truy tìm mười hai túi hạt giống cây bản địa bị tráo đổi.

Chương 11

11 phút

Trước khi tiệm áo cưới cổ ở Đài Nam đóng cửa, cô cùng nhiếp ảnh gia mối tình đầu đi tìm mười cuộn phim hôn lễ ở đảo xa chưa bao giờ được trao trả

Chương 10

14 phút

Trước khi khu ký túc xá nhà máy đường cũ ở Gia Nghĩa bị phá dỡ, bà cùng con gái đã truy tìm mười một cuốn sổ thuê nhà bị xé mất trang

Chương 10

16 phút

Trước ngày đóng cửa Viện Tằm cũ Miêu Lật, nàng cùng mẹ kế truy tìm mười hai thẻ trứng tằm nguyên bản bị tráo đổi.

Chương 12

18 phút

Tôi 36 tuổi cưới cô lao công trong công ty, sau 4 tháng kết hôn, tổng giám đốc gọi tôi vào phòng: Này cậu, cậu có biết vợ cậu có quan hệ gì với tôi không?

Chương 28

22 phút
Bình luận
Báo chương xấu