Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Chim trong lồng
- Chương 12
Góc nhìn Lý Yến Sơn:
Trẫm là hoàng đế.
Trẫm không được phép có điểm yếu.
Đáng lẽ trẫm phải gi*t Thôi Chiêu.
Bàn tay đặt lên cổ Thôi Chiêu, người trong lòng như thể bị chạm vào yết hầu, nh.ạy cả.m vô cùng.
Dù là trong mộng cũng không nhịn được mà phát ra một ti/ếng r/ên khẽ.
Giống hệt một con mèo con.
Thật là kiêu kỳ.
Rất nhanh, Thôi Chiêu lại chẳng còn động tĩnh gì.
Lý Yến Sơn nhìn chằm chằm vào cổ hắn.
Trong lòng không vui.
Dựa vào đâu mà Thôi Chiêu lại ngủ ngon đến thế?
Mẫu thân ruột thịt của trẫm mất sớm.
Năm tám tuổi trẫm được đưa đến bên cạnh đương kim Thái hậu, cũng chính là Ngụy Hoàng hậu lúc bấy giờ, chín tuổi được bà ta phò tá lên ngôi.
Đám huynh trưởng bên trên tranh đấu lẫn nhau, Ngụy Hoàng hậu là kẻ đứng sau hưởng lợi.
Kẻ ch*t, kẻ phế, kẻ đi/ên.
Đương nhiên.
Trẫm cũng chẳng còn cách sự đi/ên rồ hoàn toàn là bao.
Ngụy Hoàng hậu sợ trẫm có lòng khác, việc đầu tiên sau khi trở thành Thái hậu chính là c/ắt giảm thế lực của ngoại thích nhà trẫm.
Lại ngày ngày sai người ép trẫm uống thang dược.
Uống lâu ngày liền đ/au đầu không chịu nổi.
Thế nhưng kẻ giúp trẫm giảm đ/au cũng chính là bát th/uốc đó.
Năm này qua năm khác.
Độc tích tụ đã lâu.
Thời gian phát tác của chứng đ/au đầu cũng từ một năm, nửa năm, ba tháng, đến nay là một tháng một lần, ngày thường còn kèm theo những cơn đ/au âm ỉ.
Trẫm đã lâu lắm rồi không có một giấc ngủ ngon.
Muốn gọi Thôi Chiêu dậy.
Lại không nỡ.
Thôi Chiêu trước khi gặp trẫm đã chịu bao nhiêu khổ cực, từ nay về sau cả đời này đều xứng đáng được ngủ một giấc an yên.
Kẻ nào dám làm phiền Thôi Chiêu, trẫm sẽ ch/ém ch*t kẻ đó!
Không được.
Lý Yến Sơn cảm thấy đầu mình càng đ/au hơn.
Ban đầu hắn chỉ muốn xem Thôi Chiêu như một con chim nhỏ xinh đẹp mà nuôi chơi.
Chủ nhân ch*t.
Chim nhỏ đương nhiên cũng phải tuẫn táng theo.
Chẳng phải đó là lẽ đương nhiên sao?
Chính trẫm chẳng phải cũng là con chim trong hoàng cung này sao, trẫm cũng phải ch/ôn vùi trong hoàng cung này thôi!
Rốt cuộc là từ khi nào.
Tình cảm của Lý Yến Sơn dành cho Thôi Chiêu đã thay đổi.
Kỳ thực sớm hơn cả những gì Thôi Chiêu nghĩ, Lý Yến Sơn đã chú ý đến Thôi Chiêu rồi.
Hắn chán gh/ét đến tận cùng những ngày tháng đi đâu cũng có một đám người theo đuôi.
Điều đó khiến hắn cảm thấy mình lúc nào cũng bị giám sát.
Hắn tâm tình không tốt liền thích đến căn viện bỏ hoang đó mà ngẩn ngơ.
Căn viện đó chẳng mấy ai lui tới.
Cho đến khi Lý Yến Sơn liên tiếp ba lần đến viện bỏ hoang, đều phát hiện Thôi Chiêu ở đó.
Hắn quan sát trong bóng tối một thời gian.
Phát hiện Thôi Chiêu là một tên ngốc nhỏ.
Rõ ràng xinh đẹp đến thế, miệng lưỡi lại đần độn chẳng bằng kẻ c/âm.
Bị người ta oan uổng cũng không chịu biện bạch.
Cam chịu để đám thái giám cung nữ giao hết việc nặng cho mình.
Giữa tiết trời đông lạnh giá.
Còn đang giặt áo bông thay kẻ khác.
Chiếc này đến chiếc khác.
Nhìn lâu rồi.
Trẫm thậm chí cảm thấy kẻ đang giặt áo bông kia đã trở thành chính mình.
Ý niệm này vừa nảy ra.
Trẫm liền tỉnh táo lại.
To gan!
Kẻ nào dám bắt trẫm giặt áo bông!
Đùng đùng nổi gi/ận đi đến trước mặt Thôi Chiêu muốn bảo hắn đừng giặt nữa, kết quả lại vừa vặn bị hắn hắt cả chậu nước lên người.
Bình luận
Bình luận Facebook