Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cuộc sống biến thành một sự đày ải tê dại.
Anh mặc cho tôi những bộ trang sức, quần áo đắt đỏ nhất.
Cho tôi tất cả những gì mọi người phụ nữ phải gh/en tị.
Nhưng sự sủng ái anh dành cho tôi chỉ khiến tôi cảm thấy ngột ngạt vô cùng.
Anh thích vào đêm muộn, giống như lúc này, ôm ch/ặt lấy tôi.
Sau đó cố chấp giam hãm tôi dưới thân.
Hết lần này đến lần khác dùng sức, tựa như muốn bẻ g/ãy vòng eo của tôi.
Những ngón tay anh lạnh ngắt, lặp đi lặp lại mơn trớn xươ/ng sống của tôi.
Thỉnh thoảng sẽ dùng lực không kiểm soát, để lại những vết bầm tím trên da th!t tôi.
Ngày hôm sau, anh lại ngắm nhìn những dấu vết ấy.
Trong ánh mắt lộ ra vẻ mê mẩn sâu sắc hơn.
Rồi dùng những món trang sức đắt tiền hơn để “bồi thường” cho tôi.
“Diệu Diệu, em là của anh.”
Anh luôn lặp đi lặp lại câu nói này bên tai tôi.
Tôi nhắm mắt lại, chịu đựng sự thân mật buồn nôn ấy.
Trong lòng chỉ còn lại sự mệt mỏi và chán gh/ét vô tận.
Tôi chỉ muốn trốn anh thật xa, càng xa càng tốt.
Dù phải trả bất cứ giá nào.
Chương 8
Chương 7
Chương 10
Chương 8
Chương 7
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook