HỆ LIỆT THIÊN ĐỒNG - PHẦN 1

Chương 4: Khói xanh

09/07/2025 11:02

Tôi giậm chân xuống đất, mặt đầy vẻ không cam lòng.

Quay đầu lại thì thấy một cậu bé tầm tuổi tôi cũng bị lôi ra ngoài.

Tôi nhớ cậu ta tên là Lý Tráng Tráng, học lớp bên cạnh.

Giáo viên chủ nhiệm lớp cậu ta là một bà lão già bằng tuổi bà ngoại tôi, lại còn là hiệu trưởng của nhà trẻ nữa, cực kỳ nghiêm khắc.

Lý Tráng Tráng bị bà ta xách ra ngoài như thể xách một con gà con vậy.

“Lý Tráng Tráng, đã nói với cháu bao nhiêu lần rồi, đang học thì đừng có phát ra tiếng! Nhà ai mà có đứa trẻ nghịch ngợm như cháu chứ? Mau đứng đây tự kiểm điểm lại đi!”

Lý Tráng Tráng bĩu môi, cũng có vẻ không phục:

“Cháu không có phát ra tiếng… tại cháu ăn khoai lang nhiều quá, nên… xì hơi…”

Nhưng bà hiệu trưởng chẳng thèm nghe lời giải thích, đóng cửa lại rồi vào lớp.

Lý Tráng Tráng tức gi/ận hừ một tiếng, rồi “phụt…”, thật sự lại đ/á/nh rắm một cái.

Tôi không nhịn được liền bật cười:

“Haha…”

Lý Tráng Tráng quay đầu lại trừng tôi:

“Cười cái gì? Chưa thấy người ta xì hơi bao giờ à?”

Tôi lắc đầu, thấy cậu ta hung dữ thì lại gật đầu.

Lý Tráng Tráng hừ lạnh một tiếng, ngồi phịch xuống đất.

Trẻ con rất nghe lời cô giáo, cô bắt đứng thì phải đứng. Thấy Lý Tráng Tráng ngồi xuống, tôi liền nhắc:

“Cô giáo bắt đứng, sao cậu lại ngồi?”

Lý Tráng Tráng cười khẩy, khuôn mặt bụ bẫm lộ vẻ coi thường:

“Chẳng qua cô không muốn tụi mình ở trong lớp thôi. Họ chỉ thích mấy đứa ngoan ngoãn, bọn mình là “trẻ hư”, thế nào cũng chẳng ai thèm quan tâm!”

Tôi lập tức không vui:

“Tớ không phải trẻ hư! Là tụi nó tự khóc mà, tớ đâu có làm gì được?”

Lý Tráng Tráng nhìn tôi một cái, vẻ mặt rõ ràng là “cậu nghĩ tớ tin cậu sao?”.

Tôi gấp gáp:

“Tớ thật sự không phải trẻ hư mà!”

Lý Tráng Tráng đứng dậy:

“Thôi đi!”

“Trong lớp bắt đầu chơi trò chơi, ăn bánh rồi đó, cậu có đói không? Tớ dẫn cậu đi ăn ngon!”

Tôi ngẩn ra:

“Ăn ngon á…”

Lý Tráng Tráng nói:

“Cổng nhà trẻ có khe rộng, mình chui ra chẳng ai biết đâu. Trên núi đằng trước có ruộng khoai lang nhà tớ, tớ dẫn cậu đi đào khoai, rồi nướng ăn luôn!”

Cậu ấy còn khoe một cái bật lửa, bật “tách” một cái, có lửa thật.

Hồi đó, tôi và Lý Tráng Tráng chỉ khoảng năm, sáu tuổi, có bật lửa thì đúng là rất “ra gì và này nọ”.

Quan trọng là, cậu ấy nói sẽ cho tôi ăn khoai lang nướng.

Dù bà ngoại tôi chưa từng để tôi đói, nhưng cô giáo Lý không cho tôi ăn bánh, tôi có hơi đói thật.

Tôi mím môi:

“Ừm… được thôi…”

Vậy là, tôi và Lý Tráng Tráng lén lút chui ra khỏi cổng trường từ kẽ hở của song sắt.

Hai đứa nhỏ như hạt đậu, cảm thấy thế giới bên ngoài to ơi là to.

Trước nhà trẻ là con đường, băng qua đó là mấy thửa ruộng, đi qua đường mòn dài dẫn lên núi, rồi đến ruộng khoai lang nhà Lý Tráng Tráng.

Cậu ấy nói sẽ nướng khoai, tôi tưởng chỉ đùa thôi, ai ngờ làm thật.

Cậu ấy dẫn tôi đào mấy củ to, mang ra con suối bên ruộng rửa sạch, rồi bẻ cành khô làm củi, nhóm lửa bằng rơm khô, một đống lửa nhỏ sáng rực lên.

Tôi không nhịn được nhìn cậu ấy bằng ánh mắt sùng bái:

“Lý Tráng Tráng, cậu giỏi thật đó!”

Lý Tráng Tráng có chút tự đắc, lắc cái đầu tròn tròn:

“Tất nhiên rồi! Toàn là ông nội tớ dạy đấy! Ông tớ cái gì cũng biết, giỏi cực!”

Tôi nghe thế cũng không cam tâm chịu thua, tính khí trẻ con thích ganh đua nổi lên:

“Bà ngoại tớ cũng giỏi lắm!”

Lý Tráng Tráng:

“Ông nội tớ biết săn b/ắn, biết chẻ củi, nấu ăn, còn biết viết chữ, vẽ tranh, bà ngoại cậu biết không?”

Tôi nghĩ, ngoại trừ săn b/ắn thì chắc không bằng, còn lại thì cũng không thua kém gì! Suy ra là bà tôi biết hết!

Tôi đáp:

“Bà ngoại tớ cái gì cũng biết!”

Lý Tráng Tráng cười nhạo:

“Thôi đi! Ai chẳng biết bà cậu là “Vấn Hoa Nương Nương”? Toàn giả thần giả q/u/ỷ lừa tiền người ta!”

Tôi lập tức bênh bà:

“Bà ngoại tớ không có lừa người! Bà thật sự giúp được mấy cô chú ông bà gặp lại người thân đã khuất mà!”

Ánh mắt Lý Tráng Tráng động đậy.

Một lúc lâu sau mới nói:

“Vậy… cậu có thể giúp tớ gặp lại mẹ không?”

Mẹ Lý Tráng Tráng mất năm ngoái, ba đi làm xa, chỉ có ông nội chăm cậu.

Không giống tôi, từ nhỏ chưa từng biết mặt cha mẹ. Lý Tráng Tráng lớn lên bên ba mẹ nên rất nhớ họ.

Tôi thật ra không có năng lực “Vấn Hoa” như bà, nhưng tôi không muốn cậu ấy buồn, cũng không muốn cậu ấy chê bà tôi giả thần giả q/u/ỷ.

Nên tôi hỏi tên mẹ cậu ấy, rồi bắt chước bà ngoại thực hiện nghi thức gọi h/ồn.

Hồi đó tôi chẳng hiểu gì, chỉ bắt chước cho giống thôi.

Không ngờ đọc được một lúc, cơ thể tôi thật sự lạnh toát.

Như thể rơi vào hầm băng, toàn thân buốt giá, cảnh vật trước mắt biến đổi, tôi đến một nơi tối om.

Nơi đó người qua lại tấp nập, ai nấy mặt trắng bệch, ánh mắt vô h/ồn, lầm lũi bước đi.

Một người ăn mặc như quan lại cổ đại cầm sổ trên tay, đang ghi ghi chép chép.

Thấy tôi, ông ta sửng sốt, cúi xuống ngửi ngửi tôi rồi hỏi:

“Cháu gái của Phùng A Hỉ? Đến tìm ai?”

Tôi thầm nghĩ: “Hả, tìm được thật luôn à?”

Liền nói ra tên mẹ Lý Tráng Tráng:

“Từ Quế Lan.”

Chẳng bao lâu sau, một người phụ nữ ăn mặc mộc mạc, trông rất dịu dàng được dẫn đến.

Bà ấy trông lờ đờ, không có sức sống.

Tôi hỏi:

“Cô là mẹ của Lý Tráng Tráng phải không? Cậu ấy bảo cháu đến tìm cô.”

Đôi mắt bà ấy bỗng chuyển động khi nghe thấy tên con trai, ánh mắt đầy vui mừng nhìn tôi.

Người ghi chép đ/á/nh dấu vào sổ:

“Một nén nhang thời gian, đi nhanh về nhanh! Cẩn thận đừng đi nhầm đường!”

Rồi liếc nhìn tôi một cái.

Tôi dắt tay mẹ Lý Tráng Tráng đi về, trước mặt hiện ra sáu lối đi.

Năm lối kia có cái rực rỡ, có cái kỳ ảo, có cái tanh tưởi mùi m/á/u… chỉ có một lối âm u, gió lạnh rít lên, âm khí nặng nề.

Tôi tò mò thò đầu ra nhìn lối đẹp nhất thì bị mẹ Lý Tráng Tráng kéo lại:

“Đó là đường s/úc si/nh, đừng đi bậy.”

Rồi bà dẫn tôi vào lối tối tăm kia.

Ngay giây tiếp theo, cảnh vật trước mắt lại trở về ruộng khoai trên núi nhà Lý Tráng Tráng.

Sau này tôi mới biết, lục đạo luân hồi, nhân gian là con đường khổ nhất.

Tiếp theo là cảm giác kỳ lạ, như nuốt phải cục băng.

Tôi không nói được, nhưng miệng lại phát ra giọng nói của mẹ Lý Tráng Tráng.

Không biết hai mẹ con họ nói gì, chỉ biết khi tôi trở lại bình thường, Lý Tráng Tráng đang ôm tôi khóc nức nở.

Tôi hỏi:

“Lý Tráng Tráng, sao cậu lại khóc?”

Cậu ấy sững người, rồi nói:

“Thẩm Đồng Đồng, cậu đã giúp tớ gặp lại mẹ. Cảm ơn cậu!”

“Sau này, cậu là bạn thân nhất của tớ. Ai dám b/ắt n/ạt cậu là gây sự với tớ đấy!”

Tuổi nhỏ như tôi, còn chưa hiểu “bạn thân nhất” là vị trí gì, ngơ ngác gãi mái tóc trên đầu:

“À… vậy à…”

Tôi nói: “Nhưng tên tớ là Thẩm Đồng, không phải Thẩm Đồng Đồng.”

Lý Tráng Tráng nói: “Cậu là bạn thân nhất của tớ, tên cũng phải giống tớ!”

Tôi: “À… cái này…”

Hôm đó, tôi và Lý Tráng Tráng chơi rất lâu trên núi, ăn khoai lang nướng thơm nức mũi, sau đó bị người lớn kéo về.

Tại sao vậy? Vì khi nướng khoai, chúng tôi không chú ý, lửa bén vào đám cỏ khô phía xa.

Mà chỗ đó lại đúng khu m/ộ tổ của cụ cố ông và cụ cố bà nhà Lý Tráng Tráng.

Cậu ấy bị ông nội đ/á/nh cho một trận nhừ tử, mông nở hoa, phải nằm liệt giường một tuần.

Còn tôi, tuy không bị đ/á/nh, nhưng cũng bị dạy dỗ một trận ra trò.

Dù khi ấy thảm thương là thế, nhưng mỗi lần nhớ lại, trong đầu chỉ còn đọng lại mùi thơm ngọt ngào của khoai lang nướng.

Danh sách chương

5 chương
21/06/2025 13:04
0
21/06/2025 13:03
0
09/07/2025 11:02
0
02/07/2025 13:39
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu