Có Một Tên Lãng Tử Rởm Đang Yêu Thầm Tôi

Có Một Tên Lãng Tử Rởm Đang Yêu Thầm Tôi

Chương 6

25/07/2026 23:27

Kể từ đó, tôi và Quý Hoài bắt đầu hẹn hò yêu đương giống hệt như bao cặp đôi bình thường khác.

Mỗi buổi sáng Quý Hoài đều mang đồ ăn sáng cho tôi, khi nào rảnh rỗi lại đi học cùng tôi.

Mối qu/an h/ệ của chúng tôi cũng ngày càng trở nên khăng khít.

Khi học kỳ hai năm ba sắp kết thúc, lớp chúng tôi rủ nhau đi liên hoan.

Mùa Hè Rất Ngọt: "Cục cưng ơi, tối nay lớp em có tiệc liên hoan, không thể ăn cơm cùng anh được rồi nha!"

H: "Không sao, ăn xong thì nhắn tin cho anh. Anh đến đón em."

H: "Chuyển khoản 5200."

H: "Nhóc con, đi chơi vui vẻ nhé."

Ăn xong, mọi người đề nghị đến quán bar ngồi một lát.

Chương 7:

Vốn dĩ tôi không muốn đi đâu, ngặt nỗi mọi người mời nhiệt tình quá nên khó lòng từ chối, vả lại mấy đứa bạn cùng phòng đều đi cả nên tôi đành phải đi theo.

Cả nhóm đến quán bar, chia ra ngồi thành mấy khu ghế sô-pha.

Tôi thong thả nhấp ngụm nước ép, liếc nhìn đồng hồ thì đã chín giờ tối rồi.

Thấy trễ quá rồi, tôi quyết định nhắn Quý Hoài không cần đến đón tôi nữa.

Nhưng tôi lại chẳng dám khai thật với anh ấy là mình đang ở quán bar.

Mùa Hè Rất Ngọt: "Em về đến ký túc xá rồi nha! Không cần đến đón em đâu."

Mùa Hè Rất Ngọt: "Cục cưng à, ngủ ngon nha."

Vài giây sau, điện thoại vang lên một tiếng thông báo.

H: "Anh đang ngồi ở khu ghế sô-pha phía sau bên phải em này, qua đây cụng với ông đây một ly không?"

Tôi ngoảnh đầu nhìn lại thì chạm ngay vào ánh mắt đen láy ấy. Tuy ánh đèn quán bar mờ ảo nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được sát khí đằng đằng trong đôi mắt anh.

Sợ quá, tôi vội vàng vớ lấy túi xách, ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Nhưng Quý Hoài đã bắt thóp được suy nghĩ của tôi, anh bế bổng tôi về luôn bàn của anh ấy.

Tôi bị anh đặt xuống ghế sô-pha, mấy người anh em của anh ấy đều ùa tới vây quanh: "Chị dâu nhỏ sao lại tới đây? Đến giục anh Hoài về nhà à?"

Tôi đảo mắt nhìn quanh, cơ bản đều là những người lần trước ăn cơm cùng nhau.

Quý Hoài cất giọng: "Uống rư/ợu của tụi mày đi, tao đưa chị dâu bọn mày đi bây giờ đây."

Nói xong anh lại quay sang nói với tôi: "Em ngoan ngoãn ngồi đây đợi một lát, anh đưa em về ngay."

Cao Diệu ngồi xuống cạnh tôi một cách rất tự nhiên: "Chị dâu nhỏ à, chị phải quản anh Hoài thật kỹ vào. Bọn em không uống lại anh ấy đâu, thực sự là không thắng nổi."

Cao Diệu vừa nói vừa lắc đầu ngao ngán.

Tôi ngơ ngác hỏi lại: "Tửu lượng của Quý Hoài kém lắm mà? Anh ấy từng say bét nhè trước mặt chị rồi đấy."

"Không không không! Chị dâu nhỏ ơi, bây giờ em xin trịnh trọng thông báo cho chị biết: anh Hoài chính là người đàn ông từng một mình hạ gục cả một bàn trong bữa tiệc chia tay hồi cấp ba đấy. Em với anh Hoài là bạn học cấp ba, đến tận bây giờ em còn chưa từng thấy anh Hoài say bao giờ."

Thế hóa ra lần trước Ký Hoài giả vờ say ư?

Thanh toán xong xuôi, Quý Hoài dắt tay tôi ra ngoài, đưa tôi đến chiếc ghế dài trong công viên, rồi cứ thế im lặng nhìn tôi không nói câu nào.

Tôi khẽ kéo góc áo anh, nói bằng giọng oan ức: "Quý Hoài, em không cố ý lừa anh đâu, em chỉ không muốn làm phiền anh thôi mà."

Quý Hoài bị chọc tức đến bật cười: "Hạ Điềm, anh là gì của em?"

Tôi không chút do dự mà trả lời ngay: "Là bạn trai ạ!"

"Biết anh là bạn trai em mà em còn khách sáo thế à?"

Tôi cười ngốc nghếch nhìn anh: "Lần sau em không thế nữa, sau này có chuyện gì em cũng sẽ tìm anh hết. Anh hài lòng chưa hả A Hoài?"

Quý Hoài không đáp lời tôi, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.

Ngay sau đó tay anh nâng lấy đầu tôi, kéo tôi sát về phía anh.

Khi môi chạm môi, tôi có thể cảm nhận được sự nồng nhiệt ch/áy bỏng của Quý Hoài.

Nụ hôn ấy kéo dài trọn vẹn một phút đồng hồ.

"Đi thôi, anh đưa em về ký túc xá." Giọng Quý Hoài có chút khàn đi nhưng nghe vẫn êm tai vô cùng.

Tôi và Quý Hoài tay trong tay. Nhìn bóng hai đứa đổ dài dưới ánh đèn đường, tôi cảm thấy tương lai của chúng tôi sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.

Chợt nhớ lại lời Cao Diệu nói: Quý Hoài một mình chấp hết cả bàn rư/ợu mà không hề say?

Tôi đi thẳng vào vấn đề hỏi anh: "Quý Hoài, có phải lần trước anh s/ay rư/ợu là giả vờ không?"

Ký Hoài cất giọng đầy vẻ trêu đùa: "Muốn biết không? Hôn anh một cái rồi anh nói cho mà nghe."

"Không nói thì thôi."

Sau này tôi mới biết hóa ra mọi sự tình cờ gặp gỡ đều do anh đã tính toán từ lâu.

Tôi làm nũng với anh: "Quý Hoài, em mệt rồi, muốn anh cõng cơ."

Quý Hoài chẳng nói chẳng rằng, hơi khuỵu chân ngồi xổm trước mặt tôi, tôi mượn đà nhảy tót lên lưng anh.

Tôi có thể cảm nhận rõ ràng tấm lưng mạnh mẽ vững chãi của Quý Hoài.

Mang lại cho tôi một cảm giác thật bình yên và an tâm.

Dường như chỉ cần có anh ấy ở đây là đã có trọn cả thế giới.

Chương 8:

Danh sách chương

4 chương
25/07/2026 23:27
0
25/07/2026 23:27
0
25/07/2026 23:27
0
25/07/2026 23:27
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu