Trái Tim Chậm Nhịp

Trái Tim Chậm Nhịp

Chương 14

24/12/2025 16:25

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, tôi lập tức trở tay đẩy Lục Bách Hoài vào trong, rồi mạnh tay kéo nắm cửa đóng sầm cửa xe lại!

Rầm một tiếng, khoang xe chìm vào im lặng ch*t chóc.

Một lúc sau, Lục Bách Hoài do dự hỏi nhỏ:

“Bên ngoài… zombie bùng phát à?”

Tôi cười khan một tiếng:

“Còn kinh khủng hơn.”

Nghe vậy, anh ta định thò đầu ra xem, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại đặc biệt chột dạ, lập tức đưa tay áp lên má anh:

“À thì… chuyện trước kia anh nói, em thật sự không nhớ nổi, hay anh cho em chút gợi ý đi?”

Lục Bách Hoài hơi nheo mắt, má còn khẽ cọ vào lòng bàn tay tôi:

“Gợi ý à? Gợi ý của tôi không cho không đâu nhé.”

Tôi cũng bắt chước nheo mắt:

“Em để anh gọi ‘vợ’ lâu thế rồi, cho em chút gợi ý thì có sao đâu?”

Lục Bách Hoài lý lẽ đàng hoàng:

“Gọi vợ là vì đó là sự thật, chúng ta đã đăng ký kết hôn rồi, gọi một tiếng vợ thì làm sao?”

Nói tới đây anh như nhớ ra điều gì, bỗng tiến lại gần hơn:

“Nhưng mà nói mới nhớ, hình như em chưa từng đổi cách xưng hô với anh thì phải. Lúc nào cũng Lục Bách Hoài, Lục Bách Hoài, chẳng giống vợ chồng đã kết hôn chút nào.”

Tôi hừ một tiếng:

“Ai nói chứ? Nhìn là biết anh chưa kết hôn bao giờ rồi, vợ chồng phần lớn đều gọi thẳng tên nhau.”

Vừa dứt lời, tôi thấy ánh mắt Lục Bách Hoài khẽ lóe lên, ngay sau đó gáy tôi đã bị anh giữ lại, không nặng không nhẹ.

“Vợ à, em có vẻ rất có kinh nghiệm nhỉ.”

Bàn tay Lục Bách Hoài đặt sau gáy tôi, ấm áp, rộng lớn, mang cảm giác hoàn toàn kh/ống ch/ế.

“Vợ chồng đã cưới còn có thói quen, đặc điểm gì nữa, em dạy anh đi?”

“Ví dụ như… họ có nắm tay không? Có ôm nhau không?”

“……Hôn không?”

Tim tôi đ/ập thình thịch, mi mắt rũ xuống, hoàn toàn không dám ngẩng lên nhìn anh.

Lục Bách Hoài ở quá gần, hơi thở rơi trên đầu môi tôi, như một nụ hôn sắp chạm lại rời.

Trong đầu tôi trống rỗng, dường như mọi lý trí tỉnh táo đều sắp tan chảy trong làn hơi nóng mơ hồ ấy.

Môi khẽ mấp máy mấy lần mà tôi chẳng nói được lời nào, chỉ có thể nhìn đôi môi nhạt màu của Lục Bách Hoài ngày càng gần, càng gần…

Cho đến khi—

“Này! Hai người làm gì trong xe thế?!”

Giọng nói đột ngột vang lên ngoài cửa sổ xe. Tôi gi/ật b/ắn mình, theo phản xạ quay đầu lại, cằm lướt qua đầu môi Lục Bách Hoài.

Ngay giây tiếp theo, tôi đối mắt với công tử Tống đứng ngoài xe.

Anh ta nhìn tôi, biểu cảm cực kỳ chấn động, hít ngược một hơi:

“Đệt! Hai người đang hôn nhau trong xe à??”

Cảm ơn nhé, nhờ phúc của anh mà hôn chưa kịp hôn thành.

Không phải chứ, cái vẻ mặt hóng couple này của anh là sao vậy??

Tôi nhìn công tử Tống cười hề hề ngốc nghếch, nghi ngờ tên này bị gió đêm thổi cho ngốc luôn rồi.

Anh em ơi, thấy vị hôn thê của mình hôn người khác mà anh vui cái gì thế??

Trái ngược với công tử Tống đang cười ng/u, Lục Bách Hoài hoàn toàn không cười nổi.

Anh trầm mặt xuống xe, tiến lên đ/ấm cho công tử Tống một cú:

“Cậu gào q/uỷ cái gì đấy?”

Công tử Tống ôm đầu tru tréo:

“Anh ơi! Anh còn giảng đạo lý không thế? Cư/ớp vợ em thì thôi đi, còn đ/á/nh em nữa?”

Lục Bách Hoài nói năng rất có căn cứ:

“Những người đang chìm trong tình yêu thì đều không giảng đạo lý, phim truyền hình toàn diễn thế.”

Không phải, hai người đợi đã.

Anh… anh??

Tôi lập tức quay sang Lục Bách Hoài:

“Là sao đây?”

Lục Bách Hoài chỉnh lại váy cho tôi, thuận miệng giải thích:

“À, cậu ta là em họ anh, hôm nay cũng đến cho vui thôi.”

Không phải, trọng điểm là em họ à?!

Tôi hít sâu một hơi, nhìn anh:

“Vậy là anh đã sớm biết chuyện trước đây em từng có hôn ước? Cũng biết vị hôn phu của em là công tử Tống?”

Lục Bách Hoài lắc đầu:

“Không phải sớm. Là hôm đi đăng ký kết hôn, anh nghe Tưởng Minh nhắc tới rồi chợt nhớ ra, dì anh từng nói qua chuyện cưới xin của em họ, đối tượng liên hôn cũng họ Ứng, nên anh đi tra thử, không ngờ thật sự lại là em.”

Tôi nhất thời c/âm lặng.

Một lúc lâu sau tôi mới lên tiếng:

“Hai anh em tốt nhất là không phải đang trêu em, kiểu em trai không muốn cưới nên để anh trai cưới thay ấy.”

“Đùa gì vậy!”

Công tử Tống cạn lời:

“Chị là nữ thần của anh tôi đó! Là bạch nguyệt quang anh ấy nhớ mãi từ hồi cấp hai, em có mấy cái mạng mà dám cưới chị chứ!”

Lục Bách Hoài tặc lưỡi:

“Nói chuyện với chị dâu kiểu gì thế hả.”

Công tử Tống uất ức muốn khóc:

“Em không chọc nổi thì trốn còn không được à!”

Nói xong anh ta quay người chạy đi, chạy được hai bước lại chạy ngược về, ghé tai tôi thì thầm:

“Nói chị biết bí mật này, anh tôi hồi xưa là thằng m/ập đen đấy! Mười năm trước chị chắc chắn chê anh ấy!”

Sắc mặt Lục Bách Hoài biến đổi, xông lên đ/á cho anh ta một cái:

“Cút!”

M/ập… đen… à?

Nhìn Lục Bách Hoài mặt mày trầm xuống, lại thấp thoáng chút căng thẳng bất an, tôi ngơ ngác hỏi:

“Lục Bách Hoài, anh… có phải là thằng nhóc m/ập đen ở đầu thôn huyện Lâm, suốt ngày bị người ta b/ắt n/ạt không?”

Danh sách chương

5 chương
04/12/2025 15:12
0
04/12/2025 15:09
0
24/12/2025 16:25
0
24/12/2025 16:25
0
24/12/2025 16:25
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Nguyệt Thụ Thí Thần

Chương 8

6 phút

Đại Nương Tàn Ác

Chương 8

9 phút

Nhạn thu vút cao

Chương 8

10 phút

Chẳng giữ mối thân xưa

Chương 13

12 phút

Từ Chối Làm Người Hầu Tùy Táng

Chương 6

16 phút

Triết Diên

Chương 9

17 phút

Thanh Chỉ

Chương 6

20 phút

Lầm Lạc Của Kim Châm Thiếu niên công tử nằm trên giường, thân thể như bị thiêu đốt, từng ngọn lửa âm ỉ thiêu cháy tứ chi bách hài, càng lúc càng dữ dội. Hắn nghiến răng, từng khớp xương kêu răng rắc, gân cốt như muốn vỡ vụn, nhưng vẫn kiên quyết không hé răng nửa lời. Bên giường, vị đại phu tay cầm túi cứu thương, trán đẫm mồ hôi lạnh. Tay hắn run rẩy cầm kim châm, ánh mắt lo lắng nhìn thiếu niên đang chịu đựng cực hình. "Công tử..." Hắn khẽ gọi, giọng đầy do dự. "Kim châm đã vào huyệt được một nén hương. Nếu không kịp thời rút ra, chỉ sợ..." "Chỉ sợ cái gì?" Thiếu niên mở mắt, hai đồng tử đen kịt như vực thẳm, phát ra ánh sáng lạnh lẽo. "Ngươi đã dám đem kim châm của ta phong huyệt, bây giờ lại còn sợ hãi?" Đại phu vội quỳ rạp xuống đất: "Tại hạ bất tài, nhưng kim châm này..." "Đủ rồi." Thiếu niên ngắt lời, giọng khàn đặc vì đau đớn. "Ngươi còn nói thêm một câu vô nghĩa nữa, ta sẽ sai người cắt lưỡi ngươi." Không khí trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt. Ngoài cửa sổ, bóng tối đêm khuya như một tấm màn đen, che lấp cả tiếng gió thổi qua lá ngô đồng. Đại phu cúi đầu, tay nắm chặt túi thuốc đến phát trắng. Hắn biết rõ, mũi kim châm kia không chỉ cắm vào huyệt đạo của công tử, mà còn đâm thẳng vào ván cờ thế sự đang giằng co. Một tiếng thở dài khẽ vang lên. "Vậy... xin mời công tử chịu khó." Tay đại phu bỗng chớp lên nhanh như điện. Chỉ một thoáng, ba cây kim bạc đã cắm vào huyệt Đản trung của thiếu niên. "Ừm!" Thiếu niên toàn thân co quắp, môi cắn chảy máu tươi. Từng sợi gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn, như có vô số mãng xà đang giãy giụa dưới da thịt. Đại phu không dám chậm trễ, tay trái ấn vào huyệt Cự khuyết, tay phải như mây cuốn gió vờn, trong chớp mắt đã rút ra bảy cây kim châm từ các đại huyệt trên người thiếu niên. "Phốc!" Một ngụm máu đen phun ra, nhuộm đỏ tấm chăn gấm. Thiếu niên ngã vật ra giường, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, nhưng khóe môi lại nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. "Tốt... rất tốt..." Hắn thở hổn hển, ánh mắt sáng rực như sao băng lướt qua đêm đen. "Đám người kia... tưởng rằng dùng độc có thể hại ta... ha ha..." Tiếng cười dần biến thành ho. Từng giọt máu tươi rơi xuống nền đá hoa cương, nhuộm thành những đóa hồng chói lọi. Đại phu vội mở túi thuốc, lấy ra một viên đan dược màu tím đen: "Công tử, mau uống lấy Huyền Ngọc Hoàn này..." Nhưng tay hắn bỗng dừng lại giữa không trung. Một lưỡi dao lạnh đã áp sát cổ họng.

Chương 7

21 phút
Bình luận
Báo chương xấu