Tôi tiếp tục cúi đầu xuống đọc, bài báo viết chi tiết về cách Mạc Xuân Lan gi*t ch*t mẹ chồng và chồng của mình.

Đầu tiên, cô ấy lợi dụng vào buổi tối khi mẹ chồng đang ngủ say, dùng chăn che kín đầu mẹ chồng khiến cho bà ấy ch*t vì ngạt thở.

Sau đó lại cầm d/ao đ/âm ch*t chồng mình, hơn nữa còn đ/âm anh ta mấy nhát cho tới ch*t.

Hoàn thành xong tất cả những việc này hình như cô ấy cũng không gấp gáp chạy trốn, sau khi thu dọn hết hành lý còn đi dạo quanh làng một lúc.

Kết quả là chính vì do dự mà người gác cổng làng phát hiện ra cô ấy, cùng với đó là nhìn thấy vết m/áu chưa kịp xử lý trên người cô ấy. Sau đó gọi người cùng nhau bắt giữ cô ấy lại.

Người chủ trì việc th/iêu sống con m/a nữ này giống như lời bà nội tôi nói, chính là ông sơ của tôi.

Tờ báo còn nói rằng sau giỗ tuần đầu tiên, người con gái nhà họ Mạc này đã hóa thành q/uỷ, quay lại liên tiếp gi*t ch*t mười sáu người trong nhà họ Lâm, trong đó bao gồm cả ông sơ của tôi.

Còn nội dung ở phía sau trông có vẻ nửa thật nửa giả, giá trị cũng không lớn lắm.

Tin tức có giá trị nhất của bài báo này đương nhiên là để chúng tôi biết được con m/a nữ tên Mạc Xuân Lan này đến từ làng Bắc Đầu ở huyện Tùng. Như vậy nếu như m/a nữ thật sự muốn quay về cội ng/uồn thì cũng có nơi để về.

Sau đó chúng tôi nhanh chóng, không dám chậm trễ cùng nhau đi đến hồ nước, trên đường gặp được trưởng làng, ông ấy biết chuyện cũng gọi người cùng giúp chúng tôi qua đó đào hũ tro cốt của Mạc Xuân Lan lên.

Đích thân Thôi Danh Chương lập đàn làm lễ, mấy người khác dưới sự chỉ dẫn của ông ấy, tới nơi trước kia ch/ôn vùi bác cả và bác gái cả của tôi rồi đào xuống.

Đào sâu xuống khoảng ba mét, cuối cùng một cái hũ màu đen dán đầy những tấm bùa vàng cũng được đào lên.

Có lẽ đây chính là tro cốt của Mạc Xuân Lan.

Thôi Danh Chương ôm lấy hũ tro cốt, dùng giấy nến màu đỏ gói lại hai lớp sau đó lại dùng giấy bùa vàng gói thêm hai lớp nữa, vẻ mặt nghiêm túc đặt vào tay tôi.

Từ làng chúng tôi đến huyện Tùng gần bảy trăm cây số, lái xe phải mất gần tám tiếng đồng hồ.

Dù tối qua tôi đã không ngủ cả đêm nhưng cũng không dám chậm trễ chút nào, vội vàng tạm biệt bố mẹ và đạo sĩ, trưởng làng gọi người đưa tôi đến trạm xe đường dài ở trong huyện.

Tôi lên chuyến xe đường dài khởi hành vào lúc mười giờ sáng, một mình mang theo chiếc hũ gần trăm tuổi này đặt chân đến thôn Bắc Đầu, huyện Tùng.

Tôi ôm hũ tro cốt đến khách sạn đã đặt trước ở trong huyện.

Khi tôi bước vào, nhân viên quầy tiếp tân cứ nhìn mãi vào cái hũ tôi đang ôm khiến cho tôi có chút ngại ngùng.

Thôn Bắc Đầu cách huyện Tùng khoảng hai ba giờ đi xe, tôi nghĩ hôm nay đã muộn như vậy rồi có lẽ cũng không tìm được xe đưa tôi đến đó được. Hơn nữa chuyến đi này đã khiến tôi quá mệt mỏi nên sau khi tắm rửa xong tôi chuẩn bị ngủ một giấc.

Thật sự mấy ngày nay tôi không có một giấc ngủ ngon, nên dù để hũ tro ở góc tường tôi cũng không sợ hãi quay cuồ/ng giống mấy đêm trước, ngược lại không bao lâu đã chìm vào giấc ngủ.

Mơ mơ màng màng không biết đã ngủ bao lâu, tôi bị tiếng điện thoại ở cạnh gối làm cho thức giấc, vừa mở mắt ra đã là hơn mười một giờ tối rồi, người gọi điện thoại đến là mẹ tôi.

Tôi vừa nhấc máy, phía đầu dây bên kia điện thoại đã vang lên giọng của mẹ:

“Lạc Lai, con mau trở về đi, chúng ta bị con m/a nữ đó lừa rồi, bố… bố con đã xảy ra chuyện rồi….”

Bố tôi xảy ra chuyện rồi sao?

Danh sách chương

5 chương
17/11/2023 15:42
0
09/10/2023 10:30
0
09/10/2023 10:17
0
09/10/2023 17:32
0
08/10/2023 20:11
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận