Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mùi hương hoa hồng xộc vào mũi, nồng đậm quá mức.
Ý thức dần dần tỉnh táo lại.
"Vợ ơi..."
Giọng điệu vốn chỉ từng xuất hiện trong những giấc mơ.
Tôi mơ màng mở mắt ra, đối diện ngay với khuôn mặt phóng to của Văn Tùy Ngọc.
Lại nằm mơ nữa rồi sao?
Văn Tùy Ngọc, bây giờ sao có thể xuất hiện ở đây được cơ chứ?
Văn Tùy Ngọc nắm ch/ặt lấy tay tôi, mười ngón tay đan xen vào nhau, ánh mắt ghim ch/ặt lấy tôi, khẽ giọng: "Bảo bối, không nhận ra anh nữa sao?"
Chậm mất nửa nhịp, tôi mới lờ mờ nhận ra điểm bất thường: "...Văn Tùy Ngọc?"
"Không phải anh đang đi công tác sao?"
Trong không khí, dường như lại lan tỏa hương thơm hoa hồng đậm đặc, nồng nàn đến mức khiến người ta say mê.
Văn Tùy Ngọc dường như khẽ bật cười một tiếng: "Thanh Thanh bảo bối rất hy vọng ông xã đi công tác không về nhà sao?"
Tôi: "Hả?"
Tôi: "Em không có ý..."
Lời còn chưa nói hết.
Một nụ hôn ướt át đã phủ xuống.
Dễ dàng khơi gợi lên d/ục v/ọng của cơ thể nh.ạy cả.m này.
"Nếu không về nhà, chắc anh cũng chẳng biết bảo bối đã bỏ nhà đi bụi rồi đâu nhỉ."
"Nếu bảo bối rất muốn, nếu trước kia chưa được thỏa mãn, thì em nên nói cho anh biết mới phải chứ?"
"Chúng ta không phải là phu phu hợp pháp sao?"
"Loại chuyện này, sao có thể để người ngoài thay thế phục vụ được cơ chứ?"
"..."
Tôi không kìm được mà ngửa cổ lên: "Đợi đã..."
Bấu lấy tóc Văn Tùy Ngọc, cố gắng muốn hắn dừng lại.
Tiếc là chẳng thấm tháp vào đâu.
...
Ở giây phút ngay trước khi ý thức tiêu tán hoàn toàn.
Tôi chợt nghĩ.
Hình như sai sai thì phải!
Đó đáng lẽ phải là lời thoại của tôi mới đúng chứ!
Chương 8
Chương 10
Chương 13
Chương 17
Chương 11
Chương 13
Chương 16
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook