Nghề của bà ngoại tôi là làm “thần bà”, theo cách gọi ở quê tôi thì là “Vấn Hoa Nương Nương”, gọi tắt là “Hoa nương”.
Hoa nương có thể giúp người sống và người c/h/ế/t dưới âm phủ giao tiếp với nhau, thậm chí có thể mời linh h/ồn tổ tiên nhập vào thân x/á/c để nói chuyện với người nhà.
Quá trình này gọi là “Vấn Hoa”.
Từ nhỏ tôi đã thấy bà ngoại “Vấn Hoa” cho người ta, nghe từ miệng bà phát ra đủ loại giọng nói không thuộc về bà.
Có cả nam, nữ, già, trẻ.
Đa phần mọi người đều hỏi tổ tiên ở dưới đó sống thế nào, sổ tiết kiệm cất ở đâu, thiếu gì thì đ/ốt đồ đó xuống.
Cũng có người trẻ tuổi hỏi xem có tâm nguyện gì chưa hoàn thành, có muốn tìm một người yêu nơi cõi âm không.
Thỉnh thoảng gặp phải những linh h/ồn c/h/ế/t không cam tâm, không chịu rời đi.
Tôi phải dùng kim chích ngón tay mình, chấm chút m/á/u lên trán bà ngoại.
Tôi không biết vì sao những thứ đó lại sợ m/á/u tôi đến thế, nhưng tôi là tiểu hộ pháp của bà!
Có tôi ở đây, đừng hòng chiếm lấy thân x/á/c bà ngoại mà không chịu đi!
Lúc đó, tôi chẳng thấy mình có gì khác biệt với người khác.
Cho đến khi tôi đi mẫu giáo.
Hồi đó làng tôi không có trường mẫu giáo riêng, mấy làng quanh vùng đều học chung một chỗ.
Không ai biết tôi có “ba con mắt”, vì bà ngoại luôn c/ắt mái tóc dày kiểu quả dưa hấu che kín trán tôi. Trong mắt người khác, tôi chỉ là một bé gái đáng yêu có đôi mắt to tròn.
Nhưng trong làng thì có rất nhiều lời đồn về gia đình tôi.
Mấy đứa trẻ cùng làng muốn nhanh chóng hòa nhập với lớp nên đã lén nói với tụi bạn rằng bà tôi là thần bà, suốt ngày giả thần giả q/u/ỷ, còn tôi là “tiểu thần bà”.
Ai mà chơi với tôi thì sẽ gặp xui xẻo.
Chúng còn nói ba mẹ tôi không cần tôi nữa, tôi là đứa trẻ không cha không mẹ.
Thế là các bạn trong lớp chẳng ai dám lại gần tôi, thấy tôi là sợ.
Thường thì tôi vừa đến gần, là tụi trẻ con khóc om sòm:
“Á á á, đừng lại gần tớ!”
“Hu hu hu! Mẹ ơi, con muốn về nhà!”
Cô giáo mẫu giáo lúc đó chỉ là một cô gái mười bảy mười tám tuổi, họ Trương.
Cô Trương nghe tụi nhỏ khóc thì chống tay lên hông, hét to:
“Khóc gì mà khóc!”
“Đang làm cái gì đấy hả!”
Mấy đứa trẻ đồng loạt chỉ vào tôi.
Thế là tôi - đứa duy nhất không khóc - trở thành kẻ gây chuyện, bị lôi ra đứng ph/ạt và cấm ăn bánh ngọt.
Thực ra tôi không ngại đứng ph/ạt, vì đứng ph/ạt thì không phải học bài, lại được ngắm hoa và bướm trong sân.
Nhưng bị cấm ăn bánh ngọt thì buồn quá chừng.
Tôi gi/ận dữ trừng mắt nhìn mấy đứa trẻ cùng làng.
Chúng vừa bị tôi trừng, đã khóc to hơn, như thể tôi thực sự làm gì chúng.
Cô Trương thấy tôi trừng mắt thì túm lấy cổ áo tôi kéo ra ngoài:
“Ra ngoài! Đứng đó cho cô!”
Tôi oan ức giải thích: “Cô Trương, em không làm tụi nó khóc.”
Cô Trương cáu kỉnh quát: “Nói dối là trẻ hư! Trẻ hư thì phải đứng chịu ph/ạt ngoài kia!”
Sau đó “rầm” một tiếng, cô đóng cửa lại.
Tôi mím môi, hơi không vui.
Bà ngoại đã nói, tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiền lành nhất.
Người trong làng nói bà tôi là đệ tử của thần tiên, bà sẽ không lừa tôi đâu.
Cô Trương không lợi hại bằng bà ngoại, nên cô ấy không biết tôi là đứa trẻ ngoan, hứ!
Bình luận
Bình luận Facebook