Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- TRÒ CHƠI BÁCH QUỶ
- Chap 11
Khoan đã, chuyện này vẫn còn khuất tất.
Tại sao Liễu Tụ lại biết trước chúng tôi sẽ nhập cuộc?
Lẽ nào trò chơi Trăm Q/uỷ đêm nay… không phải ngẫu nhiên?
Tôi cố gắng suy nghĩ, nhưng giữa cơn lốc cảm xúc hỗn lo/ạn, đầu óc chỉ là một mớ hỗn độn.
Tôi nhìn sang Chu Thải. Cô ấy sắc mặt trắng bệch, đầu cúi thấp, hai tay siết ch/ặt, trông như cũng đang nỗ lực tiêu hóa sự thật.
Chỉ có Diêm Huyên Huyên k/inh h/oàng nói: "Chúng ta đều là… h/ồn phách?! H/ồn phách mà còn biết chảy m á u sao?!"
Phát thanh viên cười nhạt: "Tái hiện môi trường và cơ thể như thực, chẳng phải mới khiến trải nghiệm trò chơi thêm thú vị sao?"
Tôi thở ra một hơi thật dài, đ/è nén tất cả cảm xúc xuống.
Mạng của tôi, là do Liễu Tụ lấy hai lần chế* đổi về.
Cho nên, tôi nhất định phải sống mà ra ngoài.
"Ngươi nói người chiến thắng có thể hoàn dương. Vậy điều kiện chiến thắng là gì?"
Phát thanh viên bật cười: "Đợi đến khi chỉ còn lại hai người sống sót, ta sẽ thông báo."
"Được rồi, bớt phí lời đi."
"Hãy đến phòng 712."
34.
Chính giữa phòng ký túc 712, đặt một chiếc đỉnh vuông vấy m á u loang lổ.
【Vở kịch thứ tư trong Trăm Q/uỷ: 『Phán Quan』】
【Hãy xét xử kẻ mà ngươi cho rằng nên chế*.】
【Chạm tay vào đỉnh phán quan để tiến hành bỏ phiếu, đồng thời nêu rõ lý do.】
【Kẻ có số phiếu cao nhất – sẽ chế*.】
…
Bỗng nhiên, mỗi chân đỉnh mọc ra năm ngón, trông như loài bò sát, chậm rãi bò về phía chúng tôi.
Diêm Huyên Huyên sắc mặt trắng bệch như tro tàn.
Trong số ba người còn lại, việc cô ta bị bỏ phiếu giế* là chuyện chắc như đinh đóng cột.
Cô ta sợ hãi lùi bước: “Đừng! Đừng lại gần!”
Đỉnh phán quan phát ra tiếng chất vấn trầm đục: “Ngươi muốn bỏ phiếu trắng?”
Diêm Huyên Huyên sững người, rồi gào lên như đi/ên: “Không! Tôi bỏ phiếu cho Bạch Dương!”
Đỉnh phán quan: “Nêu lý do.”
Cô ta gào thét, giọng chói tai, như mất hết lý trí: “Cần quái gì lý do?! Tôi làm bao nhiêu chuyện cho anh Diệu, người ta mới kính sợ tôi. Còn cô ta? Dựa vào cái danh con gái lãnh đạo mà suốt ngày chống đối tôi! Hừ, chẳng qua cũng chỉ muốn thỏa mãn cái nhu cầu hiện diện của mình thôi! Cái vẻ giả tạo cao thượng đó, mẹ kiếp, thật là buồn nôn! Nếu không có cái con Thánh mẫu này, đã chẳng xảy ra bao nhiêu chuyện sau đó! Giế* cô ta đi! Giế* cho rồi!”
Đỉnh phán quan rung lên ong ong, một chân đỉnh phát sáng ánh tím, khắc hiện hai chữ:【Bạch Dương】.
Tôi nhìn chằm chằm Diêm Huyên Huyên, sát ý trào dâng, khó kiềm chế. Cô ta là kẻ đồng lõa, cũng là mồi lửa. Đã đến lúc chấm dứt tất cả.
Tôi bước thẳng tới, ấn tay lên một chân đỉnh: “Tôi bỏ phiếu cho Diêm Huyên Huyên. Lý do: Cô ta đáng chế*.”
Đỉnh phán quan như hài lòng, một chân khác lập tức sáng lên, khắc chữ:【Diêm Huyên Huyên】.
Chỉ còn chờ Chu Thải bỏ phiếu.
Sau đó… chỉ còn lại hai người.
Có lẽ trò chơi sắp bước vào hồi kết.
Tôi và Chu Thải phải sống sót, sống cả phần của Liễu Tụ.
Ngay lúc tôi đang cố trấn định tâm trí.
Chu Thải ngẩng đầu lên, “Tôi chọn…” Cô ấy mặt không biểu cảm, mạnh tay ấn vào chân đỉnh: “Bạch Dương.”
35.
Tôi sững sờ nhìn Chu Thải, ngỡ cô ấy đang nói đùa - một trò đùa tà/n nh/ẫn không đúng lúc.
Nhưng ánh mắt cô ấy bình thản đến lạnh lùng, không một gợn sóng.
Tôi muốn hét lên, chất vấn cô, nhưng suy nghĩ rối tung, không thể thốt thành lời.
Tôi chỉ có thể ngây ngốc chờ đợi, chờ lời giải thích từ cô ấy.
Cả Diêm Huyên Huyên cũng sững sờ, ánh mắt ngờ vực đảo quanh.
“Lý do… giống Diêm Huyên Huyên.” Chu Thải lảng tránh ánh nhìn của tôi.
Đỉnh phán quan gầm lên: “Lý do không hợp lệ! Bỏ phiếu thất bại! Lập tức phát biểu lại, phải để mọi người hiểu rõ ràng, nếu không tính là bỏ phiếu trắng!”
Chu Thải đưa tay day trán, cười khan như phát đi/ên, rồi thở dài một hơi: “Được rồi.”
“Bạch Dương… xin lỗi. Là tôi hại chế* Liễu Tụ.”
“Ý tôi là, tôi là tay trong của nhà họ Trương.”
“Dù là lúc còn sống, hay đêm nay, tôi vẫn luôn là đồng phạm.”
36.
“Trương Diệu biết chỉ dựa vào Diêm Huyên Huyên là không đủ để xử lý Liễu Tụ, nên đã tiếp cận tôi từ sớm.”
“Chính tôi, khi Liễu Tụ lưỡng lự, lại khuyên cô ấy nên đi. Cũng là tôi đề xuất lắp thiết bị vào máy trợ thính.”
“Nhưng… tôi đã gài bẫy. Thiết bị đó sẽ vô hiệu trước 11 giờ đêm.”
“Lúc đầu mọi chuyện đều rất thuận lợi, Trương Diệu thậm chí chẳng buồn khám người cô ấy.”
“Nhưng… chắc Liễu Tụ đã nghi ngờ tôi rồi, đúng không? Cô ấy nhất định đã quay lại cửa hàng thiết bị trước đó.”
“Bởi vì… trong tóc cô ấy còn giấu một thiết bị khác.”
“Nhà họ Trương vì vậy mà tổn thất nặng nề, và dĩ nhiên - bắt đầu trả th/ù.”
“Nhà họ Trương vốn tay trắng dựng nghiệp, dựa dẫm không phải vào sức mạnh đơn thuần, mà là… Một loại tà thuật cổ xưa, do gia chủ đời trước nắm giữ: 『Thuật Truy Nguyên – Đoạt Vận – Tiêu Tai』.”
“‘Truy nguyên’ – khi vận khí gia tộc bị cản trở, gia chủ có thể bói ra chính x/á/c người gây cản trở.”
“‘Đoạt vận’ – dùng tà thuật đặt lời nguyền lên kẻ cản trở, triệu hồi á/c linh, đợi linh h/ồn đối phương tan biến, sẽ chiếm đoạt vận mệnh của người đó.”
“‘Tiêu tai’ – dùng vận mệnh đã đoạt được để hóa giải tai họa, đưa gia tộc trở lại đúng hướng.”
“Nhà họ Trương nhờ vậy mà trừ được không ít kẻ địch, c/ứu được nhiều người trong tộc, mới phát triển đến hôm nay.”
“Lần này, tà thuật bói ra rằng: Liễu Tụ vốn mệnh mỏng, nhưng sau khi chịu ảnh hưởng từ cậu, lại trở nên kiên cường bất khuất, chính điều đó phá vỡ vận khí của nhà họ Trương.”
“Cho nên, người thật sự cản trở vận mệnh nhà họ Trương… Chính là cậu, Bạch Dương.”
37.
Chu Thải nhìn về phía Đỉnh phán quan.
Đỉnh lớn dường như có chút đắc ý, lắc lư thân hình như đang thưởng thức: “Nhìn ta làm gì? Vẫn chưa đủ! Chưa đủ!”
Chu Thải cụp mắt xuống, chậm rãi nói: “Thuật đó… có một điểm yếu từng khiến nhà họ Trương đ/au đầu.”
“Thứ mà họ triệu hồi, chính là á/c linh mê đắm trò chơi – Bách Q/uỷ Minh Nguyệt.”
“Nó không hứng thú với việc giế* người chính x/á/c, mỗi lần xuất hiện ít nhất phải có ba linh h/ồn bị h/iến t/ế, để nó tùy ý dày vò.”
“Nó chỉ trung thành với luật chơi, một khi kẻ 'chặn vận' chiến thắng bước ra khỏi trò chơi, linh h/ồn sẽ được hoàn dương.”
“Vì để bịt kín điểm yếu này, đảm bảo tiêu diệt đối tượng trăm phần trăm, nhà họ Trương thường sẽ âm thầm cài cắm một ‘con mắt’ trong số người sống.”
“Nhiệm vụ của 'con mắt' rất rõ ràng: Vào thời khắc mấu chốt, phải loại bỏ người cản vận.”
“Mà tôi… chính là ‘con mắt’ của đêm nay.”
10 - END
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Chap 8 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook