Ảnh Đế Nhà Tôi Có Chút Đáng Yêu

Ảnh Đế Nhà Tôi Có Chút Đáng Yêu

25

08/08/2026 10:18

Trịnh Tử Dương nhìn Kim Tiểu Viên liên tục thay đổi N loại biểu cảm, cuối cùng căng khuôn mặt nhỏ, mở to mắt nhìn mình mà không nói gì.

Anh lại nhích về phía trước một chút, có phần ngượng ngùng gãi đầu:

“Phòng của tôi ở Đại lộ Danh vọng. Tôi không biết đường, cậu có thể đưa tôi về được không?”

Một người đàn ông hai mươi sáu tuổi moe thành thế này tuyệt đối không khoa học!

Kim Tiểu Viên gào thét một tiếng trong lòng, gần như khẳng định bộ dạng hiện giờ của Trịnh Tử Dương chắc chắn là vì đã gặp phải sự cố nào đó.

Trong đầu cậu lập tức tự biên tự diễn ra cả một câu chuyện hoang đường về một Ảnh đế nổi tiếng bị sinh vật không rõ danh tính tấn công, dẫn đến tính cách đảo ngược, thậm chí trí thông minh còn có dấu hiệu thoái hóa.

Khoan đã.

Sinh vật không rõ danh tính?

Tấn công?

Xong rồi xong rồi.

Chẳng lẽ cú “sao chổi đ/âm Trái Đất” tối hôm qua của mình đã biến anh ta thành thế này?

Người ta đâu có cố ý…

Kim Tiểu Viên nhìn Trịnh Tử Dương nghiêng đầu b/án moe với mình.

Tâm trạng nở hoa lúc nãy lập tức biến thành áy náy.

Một Ảnh đế vốn đẹp trai, lạnh lùng, ngầu bá ch/áy như vậy mà mình lại hại người ta thành thế này.

Ánh mắt cậu nhìn anh cũng dần mang theo sự đồng cảm và thương yêu, bất giác xem Trịnh Tử Dương như một đứa trẻ.

Nhìn anh cứ ngồi xổm dưới đất với dáng vẻ bất lực, Kim Tiểu Viên mơ hồ cảm thấy hơi đ/au lòng.

Tuy là qu/an h/ệ kẻ địch, nhưng người ta biến thành thế này đều do mình gây ra.

Vậy theo lý mà nói, mình phải chịu trách nhiệm với người ta chứ nhỉ?

Thế là bạn học Kim Tiểu Viên có tam quan cực kỳ ngay thẳng đứng lên, mỉm cười vẫy tay với Trịnh Tử Dương, dùng giọng điệu ngày bé từng dỗ em trai:

“Đi thôi, anh đưa em về.”

Awoo!

Vợ cười với mình kìa!

Trịnh Tử Dương vui vẻ bật thẳng từ dưới đất lên, ngốc nghếch đáp:

“Được được!”

Nhưng nhớ tới câu “anh đưa em về” vừa rồi, anh lại hơi buồn bực.

Vợ quả nhiên không nhận ra mình rồi đúng không?

Nếu không sao lại tự xưng là anh chứ?

Rõ ràng nhỏ hơn mình bốn tuổi mà…

Hoàn toàn không biết rằng trong lòng Kim Tiểu Viên lúc này, anh đã biến thành một đứa trẻ năm sáu tuổi.

Kim Tiểu Viên đi phía trước dẫn đường, Trịnh Tử Dương ngoan ngoãn theo sau.

Thật ra anh rất muốn nắm thử bàn tay trắng trẻo mềm mại của vợ.

Nhưng đây là hành lang khách sạn người qua người lại.

Ảnh đế Trịnh đường đường chính chính mà nắm tay một người đàn ông, nếu bị người khác nhìn thấy chỉ sợ sẽ gây ra hiểu lầm không cần thiết.

Nếu mang phiền phức đến cho tiểu thiên sứ thì không tốt.

Bây giờ chuyện giữa hai người còn chưa đâu vào đâu, tuyệt đối đừng dọa người ta chạy mất.

Trịnh Tử Dương nhìn cái đầu to phía trước lắc qua lắc lại, càng nhìn càng thích không chịu nổi.

Kiểu tóc của Kim Tiểu Viên là tóc nấm màu hạt dẻ rất thịnh hành lúc bấy giờ. Chỉ nhìn riêng kiểu tóc thì hơi ngốc nghếch, nhưng phối với cái đầu tròn tròn và gương mặt non mềm của cậu lại hợp đến kỳ lạ.

Vốn dĩ cậu đã trông trẻ hơn tuổi thật, để kiểu tóc này lại càng non thêm vài phần.

Kim Tiểu Viên tuy đi phía trước nhưng vẫn luôn lén dùng khóe mắt liếc Ảnh đế Trịnh đang theo sau.

Nhìn người kia từng bước từng bước ngoan ngoãn đi theo mình, rõ ràng mặt không cảm xúc nhưng cả người lại tỏa ra khí chất vô hại, giống hệt một chú chó trung thành đi phía sau bảo vệ chủ nhân.

Kim Tiểu Viên lén cười.

Không ngờ tảng băng mặt liệt này sau khi □□ hóa lại đáng yêu như vậy.

Kim Tiểu Viên đang âm thầm đặt Ảnh đế Trịnh và một chú chó lớn lên hai đầu cán cân trong lòng để so qua so lại, bất thình lình lại bị Trịnh Tử Dương kéo nhẹ tay áo.

Cậu lập tức quay đầu:

“Sao thế?”

Giọng điệu cực kỳ dịu dàng.

Trong lòng Trịnh Tử Dương lại vui sướng một trận.

“Ừm, tôi tên Trịnh Tử Dương. Cậu có thể cho tôi biết tên cậu không?”

Nhìn dáng vẻ anh nghiêm túc giới thiệu tên mình, Kim Tiểu Viên không nhịn được bật cười.

Đứa ngốc này.

Có mấy người lại không biết tên anh chứ?

“Tôi tên Kim Tiểu Viên, là nhân viên phục vụ của Caesar. Rất vui được làm quen với anh nha~”

Tiểu Viên.

Kim Tiểu Viên.

Trịnh Tử Dương ghi thật sâu cái tên này vào lòng.

Cuối cùng cũng biết tên vợ rồi!

Huhu…

Tên cũng đáng yêu y như người vậy~~~

Cái gọi là vạn sự khởi đầu nan chính là như thế.

Một khi đã mở được chủ đề, về sau muốn trò chuyện cũng chẳng còn khó khăn gì nữa.

Thế là trên suốt quãng đường Kim Tiểu Viên dẫn Trịnh Tử Dương trở về phòng riêng, Trịnh Tử Dương đã moi được gần như toàn bộ tình hình sinh hoạt và thời gian biểu hằng ngày của Kim Tiểu Viên.

Trong khi đó, một đóa hoa ngốc nào đó vẫn thỉnh thoảng lén liếc gương mặt đẹp trai của người ta, đồng thời ngoan ngoãn phối hợp chơi trò hỏi gì đáp nấy~

Cho nên mới nói…

Trịnh Tử Dương có ngơ ngác đáng yêu đến đâu thì anh vẫn là công nha~

Danh sách chương

5 chương
11/08/2026 14:13
0
11/08/2026 14:13
0
08/08/2026 10:18
0
08/08/2026 10:17
0
07/08/2026 11:58
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu