Hoa Thần Đại Nhân Ngài Ấy Không Bình Thường

Hoa Thần Đại Nhân Ngài Ấy Không Bình Thường

Chương 7

20/06/2026 18:33

Cứ như vậy, ngày nào tôi cũng phải tới chỗ Lâm Triệt điểm danh.

Đáng lẽ những lúc không làm nhiệm vụ của hệ thống, tôi sẽ đi uống trà đá/nh bài với các đồng liêu ở hai điện tả hữu.

Nhưng một giây trước tôi còn hớn hở chìa tay ra: "Thắng rồi! Trả tiền đây!"

Giây tiếp theo một nhành cây màu xanh biếc trên cổ tay đã ngoe nguậy, trơn tuột chui tọt vào ống tay áo tôi.

"Úi..."

Tôi gi/ật mạnh tay lại.

Đồng liêu lấy làm lạ: "Cậu bị b/ệnh gì thế này, mãi chả thấy khỏi, ngày nào cũng phát tác một lần ai mà chịu nổi."

Chương 3:

Ánh mắt của hai người hai bên đồng thời rơi vào cánh tay tôi, tôi vội vã che lại.

"Không sao đâu, nghỉ ngơi một lát là ổn, tôi xin phép cáo từ trước."

Tôi vừa cáo từ, vừa nghiến răng nghiến lợi nhéo mạnh một cái vào thứ trên cổ tay.

Gấp cái gì chứ, tôi qua đó ngay đây!

Lâm Triệt cố tình đeo thứ này cho tôi, để tiện cho ngài ấy sai bảo tôi mọi lúc mọi nơi.

Còn có nhân quyền của thần nữa không hả!

Mặc dù trong bụng thì oán thầm, nhưng lúc gặp Lâm Triệt tôi vẫn đổi ngay sang bộ mặt nịnh nọt lấy lòng.

"Lần này ngài có gì dặn dò ạ?"

Ngài ấy liếc tôi một cái, nhàn nhạt nói.

"Lại đây, pha trà giúp ta."

Tôi nghẹn một bụng bực bội.

"Ngài không thể tự mình..."

Vừa thấy tôi hành động chậm chạp, giữa các ngón tay của Lâm Triệt lập tức từ từ quấn lấy một sợi dây leo đang rục rịch ngóc đầu dậy.

"Ây da! Vâng ạ! Tôi đi đun ngay đây!"

Trong mấy ngày sau đó.

"đá/nh cờ."

"Thôi ạ, tôi không biết..."

Một trận tiếng trườn bò sột soạt vang lên.

"Tôi có thể học!"

"Cùng ta nghe tín đồ cầu nguyện."

"Chuyện này không hay cho lắm đâu..."

Một dải bóng đen dài dài khả nghi thò ra.

"Tôi qua đó ngay!"

...

"Tới đây tới đây!"

"Ồ, không phải dây leo, là rắn, vậy thì không sao rồi."

"... Không đúng."

Tôi đ/au đớn xoa xoa cổ tay vừa bị thú cưng là rắn của vị nào đó cắn cho một miếng.

Dám gi/ận mà không dám nói, chỉ biết lén lút trừng mắt lườm vị đại nhân kia một cái.

Người nọ híp mắt lại, kéo cổ tay tôi qua, hờ hững xoa xoa vệt đỏ giúp tôi.

Tôi vừa mới nổi da gà, đã nghe thấy ngài ấy vô tâm vô phế nói.

"đ/au lắm không?"

Tôi gật đầu lia lịa.

"Nói đi cũng phải nói lại, đây là lỗi của ta." Ngài ấy nhếch khóe môi: "Hay là... ta bồi thường cho em chút gì nhé?"

Bồi thường á?

Chu Bái Bì l/ột x/ác mọc lương tâm rồi kìa!

Cơ hội ngàn năm có một, phải đòi thứ mà tôi thèm muốn từ lâu mới được!

Tôi dè dặt dò hỏi: "Nghe đồn trong Hoa thần điện có rất nhiều rư/ợu ngon?"

Tương truyền đều được ủ từ thần hoa đấy.

"Cho tôi một vò nếm thử được không?"

"Rư/ợu... thần hoa sao?" Ánh mắt Lâm Triệt có chút kinh ngạc, trầm ngâm một lát rồi bảo: "Ta chưa từng ủ rư/ợu, nhưng nếu em muốn nếm thử thần hoa, ta có thể cho em một đóa."

Ngài ấy cúi người xuống, ghé sát vào tai tôi:

"Đây chính là thứ... đích thân ta..."

Tôi hồ nghi liếc ngài ấy một cái.

Thần thần bí bí.

Danh sách chương

5 chương
20/06/2026 18:33
0
20/06/2026 18:33
0
20/06/2026 18:33
0
20/06/2026 18:33
0
20/06/2026 18:33
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu