Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Mùa Mưa Không Trở Lại
- Chương 4
Hiển nhiên tôi đã phụ lòng tin của anh, cả một buổi tối chơi xuống thì Tạ Triệt là người uống nhiều rư/ợu nhất.
Tới lúc uống xong thì tất cả mọi người đều đã chếnh choáng hơi men, tôi là người duy nhất không chạm một giọt rư/ợu trong hội, thế là thuận lý thành chương bị bọn họ sắp xếp nhiệm vụ đưa Tạ Triệt về nhà.
Bầu không khí trong xe yên ắng tĩnh lặng, tôi dùng khóe mắt liếc nhìn người đàn ông đang ngồi ghế lái phụ, hàng chân mày và đôi mắt anh nhuốm men say có hơi đờ đẫn, vậy mà lại khiến tôi nhìn ra được một nét ngoan ngoãn hiền lành hoàn toàn không ăn nhập gì với anh.
Sau một phen vật vã vất vả, tôi cuối cùng cũng lôi được Tạ Triệt lên ghế sofa, tình hình hiện tại tôi cũng chẳng thèm cố kỵ nhiều nữa, cứ thế ngả lưng nằm bẹp xuống bên cạnh thở dốc.
Rất lâu sau, tôi đứng dậy tìm một chiếc chăn đắp lên người anh.
"Tạ Triệt, sao anh chẳng thay đổi chút nào vậy?"
Ánh trăng xuyên qua rèm cửa hắt lên mặt Tạ Triệt, quầng sáng nhu hòa khiến anh thoạt nhìn càng thêm ôn văn tuấn tú, đột nhiên làm tôi nhớ lại giấc ngủ trưa năm lớp 12 ấy, khoảnh khắc tỉnh dậy chạm mắt với anh, tiếng tim đ/ập nhức óc của tôi trong nháy mắt vang lên kịch liệt.
Tôi rón rén nhón chân đứng dậy, ngay khi định đi về thì người đàn ông sau lưng bỗng cử động.
Cánh tay tôi bị anh chộp lấy, dùng sức kéo về phía anh, sau đó anh nhấn ấn tôi vào trong n.g.ự.c ôm c.h.ặ.t.
Tôi còn chưa kịp phản ứng đã bị kéo ập vào vòng tay rộng lớn của người đàn ông, quanh ch.óp mũi vấn vít mùi hương gỗ thông thanh mát sắc lạnh trên người anh.
Thật lâu sau, tôi nghe thấy tiếng của Tạ Triệt.
"Lâm Thiến Nam, đừng đi có được không?"
Cảm giác ngủ một giấc thức dậy phát hiện mình đang nằm trên giường người mình thầm mến là như thế nào?
Giờ phút này đây cả người tôi đơ cứng, đại n/ão hoạt động hết công suất cố nhớ lại toàn bộ sự việc đêm qua, sau đó trong đầu chỉ đọng lại đúng ba chữ —— Tiêu đời rồi.
Đêm qua sau khi bị Tạ Triệt ôm vào lòng, tôi giãy giụa cả buổi trời mà chẳng có tác dụng gì, thế là đành ngoan ngoãn chấp nhận số phận, thò đầu ra ngoài để hít thở bầu không khí trong lành.
Vốn dĩ định đợi anh ngủ say rồi sẽ tự buông lỏng tôi ra, nhưng chẳng ngờ vì quá mệt mỏi nên tôi cũng ngủ thiếp đi luôn.
Nửa đêm mơ mơ màng màng tỉnh giấc, khi vầng trán phẳng phiu và ch.óp mũi thanh tú của Tạ Triệt kề sát vào tôi, vẫn còn mang theo hơi ấm lành lạnh tê dại, trong nháy mắt đã truyền đi khắp tứ chi nơ-ron th/ần ki/nh.
Ánh mắt tôi ngước lên trên, trực diện đụng phải đôi mắt người đàn ông, không khí trong khoảnh khắc bỗng đình trệ.
Ánh mắt Tạ Triệt rất tối, hơi kéo dài khoảng cách giữa tôi và anh.
Giây tiếp theo, tôi kéo áo sơ mi của anh, ngửa đầu hôn lên bờ môi đỏ hồng ấy, khoảnh khắc hơi thở ấm nóng truyền tới tôi mới chợt nhận ra đây chẳng phải là mơ.
Tôi vừa muốn nới lỏng ra thì thoắt cái, bàn tay anh đã trượt xuống, đỡ lấy gáy tôi, không cho tôi có nửa điểm nhượng bộ lùi bước, từng chút từng chút mớm hơi thở nóng bỏng đến cực điểm vào miệng tôi.
Sau đó nữa Tạ Triệt bế tôi rời khỏi ghế sofa, tôi mơ hồ hỏi anh.
"Đi đâu vậy?"
"Ghế sofa nhỏ quá, không tiện thi triển."
"Ồ."
Ồ? Ồ? Ồ?
Ngay giờ phút này đầu óc tôi chẳng những trống rỗng mà trên người còn không mảnh vải che thân.
Đêm qua Tạ Triệt uống say rồi, nhưng hành vi của tôi thì phải giải thích ra sao đây? Thấy sắc nảy lòng tham? Không kìm lòng được?
Nửa khuôn mặt anh vẫn vùi trong mái tóc tôi, dường như chẳng hề nhận ra có điều gì không ổn, đưa tay kéo tôi vào trong lòng. Khoảnh khắc đụng trúng vòm n.g.ự.c anh, toàn thân tôi cứng đờ, hoàn toàn không biết phải phản ứng thế nào.
Ngay lúc anh còn định nhích tới gần, tôi đã theo bản năng giơ tay ra chắn lại, rồi ngẩng đầu lên vừa vặn chạm mắt với Tạ Triệt.
Anh nhìn sang, đôi mắt đen nhánh luôn sâu không thấy đáy thế mà lại lóe lên vài tia lúng túng thẹn thùng, vành tai cũng dần ửng đỏ.
Tôi và Tạ Triệt cứ giữ tư thế ngượng ngùng dở khóc dở cười ấy giằng co trên giường mất một lúc lâu.
Cuối cùng Tạ Triệt là người chịu thua trước.
"Đêm qua là lần đầu của anh, có lẽ hơi bỡ ngỡ thiếu kinh nghiệm, không biết cảm nhận của em có tốt không? Nếu như em cảm thấy không thoải mái, anh..."
Mặt tôi "phừng" một cái đỏ bừng lên nhanh ch.óng, sau khi nghe rõ rồi liền lập tức ngắt lời: "Cảm ơn, chuyện đó... em vẫn ổn, nhưng hình như áo quần của em không thấy đâu cả."
Tạ Triệt nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm, rồi đưa mắt nhìn quanh bốn phía sau đó gãi gãi đầu.
"Chuyện là, đêm qua hình như anh x/é rá/ch cái áo cộc tay của em rồi, em mặc tạm áo của anh trước nhé."
"Lát nữa anh sẽ m/ua đền em một chiếc khác."
Tôi gật đầu, sau đó chui tọt đầu vào trong chăn.
Kế tiếp tôi và Tạ Triệt im lặng mặc lại quần áo của mình trong bầu không khí cực kỳ gượng gạo, ăn bận chỉnh tề xong xuôi dưới đáy lòng tôi mới thở phào một cái.
Hai giây sau, khoảnh khắc mở cửa phòng ra, cả tôi và anh đều hóa đ/á tại chỗ.
"Bố, mẹ, sao hai người lại đến đây?"
Chương 15
Chương 13
Chương 22
Chương 17
Chương 20
Chương 18
Chương 16
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook