Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thi thoảng ta có tới thăm bà ta. Nữ nhân từng trăm phương ngàn kế soi mói ta, giờ chỉ có thể nằm đó, dùng đôi mắt đầy oán đ/ộc trừng trừng nhìn ta.
Ta thường chỉ mỉm cười, rồi dặn dò hạ nhân: "Chăm sóc lão phu nhân cho tốt, t.h.u.ố.c không được dừng. Bà ta phải sống thọ trăm tuổi mới được, để mà tận mắt chứng kiến nhi t.ử ngoan của mình trả n/ợ thay bà ta như thế nào chứ."
Mỗi khi nghe vậy, bà ta lại kích động đến mức toàn thân co gi/ật, nhưng chẳng thể phát ra lấy một tiếng động. Ta thấy chuyện này thực sự rất thú vị.
10.
Mười năm kỳ hạn, nói dài không dài, bảo ngắn chẳng ngắn.
Sống lưng của Thẩm Thanh Ngôn đã bị cuộc đời ép cho c/òng xuống, bàn tay cũng chai sần những lớp da dày. Hắn không còn là vị công t.ử phong độ ngời ngời thích ngâm thơ đối chữ năm nào, mà là một gã sai vặt trung niên với ánh mắt đờ đẫn, vô h/ồn.
Ngày mãn hạn mười năm, ta sai quản gia gọi hắn tới thư phòng. Trước mặt hắn, ta ném tờ văn tự b/án thân vào chậu than rực ch/áy.
"Ngươi tự do rồi." Ta nhạt giọng nói.
Hắn quỳ dưới đất, không nhúc nhích, cũng không nói năng chi.
"N/ợ nần giữa hai ta, đã thanh toán xong." Ta bổ sung thêm.
Hắn cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt là những cảm xúc phức tạp mà ta không tài nào đọc nổi. Có sự giải thoát, có sự bàng hoàng, thậm chí còn có một tia... lưu luyến?
"Ngươi có thể đi rồi." Ta nói.
Thế nhưng hắn lại dập đầu một cái, giọng nói khàn đặc: "Tạ chủ t.ử... ân điển! Tiểu nhân... muốn c/ầu x/in chủ t.ử một chuyện."
Đây là lần đầu tiên sau mười năm, hắn chủ động mở lời với ta, "Nói đi."
"Tiểu nhân muốn... tiếp tục ở lại trong phủ." Hắn cúi đầu, "Làm gì cũng được, chỉ cầu chủ t.ử thu lưu."
Thế giới bên ngoài kia, hắn đã không còn cách nào thích ứng nổi nữa. Hắn không có nhà, không bằng hữu, cũng chẳng có kỹ năng mưu sinh. Lệ Phủ - nơi hắn từng kh/inh miệt nhất, c/ăm h/ận nhất, nay lại trở thành nơi nương tựa duy nhất của hắn.
Ta nhìn hắn, bỗng cảm thấy có chút vô vị. Thứ ta muốn thấy là sự không cam lòng và vùng vẫy sau khi hắn bị ta h/ủy ho/ại, chứ không phải bộ dạng nghịch cảnh đến thì thuận lòng chịu đựng như thế này.
"Được thôi." Cuối cùng ta cũng gật đầu, "Có điều, không phải làm hạ nhân nữa."
Ta từ trong ngăn kéo lấy ra một bản khế ước mới: "Phía Tây thành có một trang viên, đang thiếu một quản sự. Nếu ngươi bằng lòng thì ký vào văn thư thuê mướn này. Lương tháng ba lượng, bao ăn ở."
Hắn ngây người nhìn tờ văn thư đó, hồi lâu sau mới r/un r/ẩy đưa tay nhận lấy, "Tạ... chủ t.ử!"
Hắn đi rồi, đến làm việc tại trang viên đó. Ta cũng không gặp lại hắn thêm lần nào nữa.
11.
Lại qua vài năm, cha ta tuổi tác đã cao, ta chính thức tiếp quản toàn bộ sản nghiệp của Lệ gia. Ta đưa việc buôn b/án ra ngoài cửa ải, khai phá những tuyến hàng hải tới Nam Dương. Tài sản của Lệ gia trong tay ta đã tăng vọt gấp mười lần.
Người đời không còn gọi ta là Lệ Nguyên Bảo một cách bỗ bã nữa, mà cung kính gọi ta một tiếng Lệ chưởng quỹ. Ở kinh thành, chẳng còn ai nhớ đến Văn Viễn Hầu Phủ, cũng chẳng ai nhớ đến vị Hầu gia sa cơ tên gọi Thẩm Thanh Ngôn.
Một ngày nọ, ta đi tuần tra trang viên ở phía Tây thành. Từ đằng xa, ta nhìn thấy một nam nhân mặc áo vải thô, đang ngồi bên bờ ruộng dạy một hài t.ử chừng bảy, tám tuổi viết chữ. Hắn dạy rất tận tâm, đứa nhỏ cũng học rất chuyên chú. Ánh mặt trời rắc lên người họ một vẻ bình yên mà ta chưa từng thấy bao giờ.
Quản sự thưa với ta, đó là Thẩm quản sự, vài năm trước có nhận nuôi một hài t.ử mồ côi. Ta không tiến lại gần làm phiền, chỉ đứng từ xa nhìn một lúc, rồi xoay người rời đi.
Trên đường trở về thành, cỗ xe ngựa lăn bánh êm đềm. Ta tựa mình vào gối mềm, nhắm mắt tĩnh tâm.
Bất chợt, ta nhớ về buổi chiều tuyết bay đầy trời của rất nhiều năm về trước. Một thiếu niên y phục hoa quý, vụng về bẻ đôi chiếc màn thầu còn bốc hơi nóng hổi, nhét vào tay nữ hài đang vừa lạnh vừa đói là ta. Hắn nói: "Ăn đi, ăn vào sẽ không lạnh nữa."
Đó là vụ giao dịch duy nhất trên thế gian này không thể tính toán được bằng tiền bạc. Ta đã thắng tất cả, nhưng dường như cũng đã đ.á.n.h mất thứ gì đó. Thứ đó là gì ư? Ta cũng lười chẳng buồn nghĩ tới.
Ta mở mắt, cầm lấy cuốn sổ cái bên cạnh, lật sang một trang mới. Việc buôn b/án hương liệu ở Nam Dương, lợi nhuận tháng tới chắc hẳn có thể tăng thêm ba phần. Đây mới là điều ta quan tâm nhất. Còn về những ân oán tình th/ù phong hoa tuyết nguyệt, từ lâu đã bị ta ghi vào những dòng n/ợ khó đòi, tùy tay vứt bỏ vào một góc của thời gian.
Trong sổ sách cuộc đời của Lệ Nguyên Bảo ta, vĩnh viễn chỉ ghi lợi nhuận, không ghi thua lỗ.
(Hoàn)
Dưới đây là một bộ cổ đại khác do nhà mình đã đăng trên MonkeyD ạ:
CHỦ MẪU HẦU MÔN KHÔNG NHẬN CHỒNG
Tác giả: Cố Nghiên Nhất
Vị phu quân mất tích ba năm của ta đã trở về, bên mình còn mang theo "Bạch nguyệt quang" tâm đầu ý hợp của hắn.
Bùi Thiệu Nguyên thần sắc lãnh đạm, ngữ khí lạnh lẽo như băng: "Thiên hạ đều nói nàng là phu nhân của ta, nhưng ta chẳng còn ký ức gì về nàng cả. Đã không có ký ức, đoạn tình duyên này coi như không tính."
"Năm ấy là Dung Nhi c/ứu ta, lại vì ta mà sinh con đẻ cái, ta vạn lần không thể phụ nàng ấy. Hôm nay, ta muốn ban cho nàng ấy danh phận Bình thê."
Ta nhìn gương mặt ngạo mạn của Bùi Thiệu Nguyên, bỗng nhiên lùi lại một bước, bộ dạng k/inh h/oàng thất sắc mà hô hoán thị vệ: "Càn rỡ! Ở đâu ra hạng cuồ/ng đồ, dám mạo danh phu quân đã tuẫn tiết sa trường của ta?!"
"Người đâu, đ.á.n.h đuổi kẻ l.ừ.a đ.ả.o này ra ngoài! Phu quân ta là bậc trung liệt được triều đình truy phong, há để kẻ khác làm vấy bẩn?" Đã quên rồi thì tốt nhất đừng bao giờ nhớ lại. Một người phu quân trung liệt đã khuất, so với một kẻ đào binh còn sống thì có ích hơn nhiều.
1.
Ngày Bùi Thiệu Nguyên trở về Hầu phủ, hắn vận một thân bố y, nhưng khó giấu nổi vẻ ngạo khí nơi chân mày. Phía sau hắn là một nữ nhân đang run lẩy bẩy, trong lòng còn ôm một hài nhi tầm hai, ba tuổi. Xung quanh đó, bách tính hiếu kỳ đứng xem đông nghịt.
Bùi Thiệu Nguyên cau mày, nhìn ta bằng ánh mắt đầy chán gh/ét: "Khương Thời Ngọc, ngươi còn định làm lo/ạn đến bao giờ? Ta đã nói rồi, ta bị mất trí nhớ, chẳng còn nhớ gì chuyện trước kia."
"Nhưng ba năm qua là Dung Nhi đã c/ứu mạng ta, nàng ấy có ơn với ta, vị trí bình thê này, ta nhất định phải trao cho nàng ấy."
Nữ nhân tên Tần Mạn Dung kia nước mắt lưng tròng, định quỳ xuống trước mặt ta: "Tỷ tỷ, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của muội, xin tỷ đừng trách phu quân. Chỉ cần để phu quân được về nhà, Dung Nhi nguyện làm thiếp, làm nô làm tỳ đều được."
Thật là một cảnh tượng tình thâm nghĩa trọng. Nếu ta là một khuê phụ oán h/ận, e là lúc này đã khóc đến đ/ứt ruột đ/ứt gan, hoặc vì danh tiếng hiền lương thục đức mà c.ắ.n răng nuốt miếng đắng này vào lòng. Nhưng tiếc thay, ta là Khương Thời Ngọc.
Là Khương Thời Ngọc đã chèo lái Hầu phủ suốt ba năm, khiến sản nghiệp gia tộc tăng gấp ba lần.
Ta đứng trên bậc thềm, từ trên cao nhìn xuống bọn họ, lạnh lùng cười nhạt: "Ở đâu ra lũ đi/ên cuồ/ng, dám chạy đến cửa Hầu phủ mà diễn trò?"
Bùi Thiệu Nguyên sa sầm mặt mũi: "Khương Thời Ngọc, ngươi còn giả ngốc cái gì? Ta là Bùi Thiệu Nguyên! Là phu quân của ngươi!"
Ta quay sang nhìn quản gia bên cạnh: "Quản gia, phu quân ta hiện ở đâu?"
Quản gia vốn là người lanh lợi, lập tức khom người, dõng dạc thưa: "Bẩm phu nhân, Hầu gia vào ba năm trước đã chiến t.ử sa trường, thi cốt không còn. Linh vị hiện đang được thờ phụng trong Từ đường, hưởng hương hỏa của toàn tộc, Thánh thượng còn đích thân ban cho hai chữ 'Trung Dũng'."
Ta gật đầu, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o, đ.â.m thẳng vào Bùi Thiệu Nguyên: "Nghe thấy chưa? Phu quân ta là bậc đại anh hùng, sớm đã không còn trên cõi đời này rồi. Ngươi là hạng vô lại đầu đường xó chợ, dẫn theo loại nữ nhân bất chính và đứa con hoang kia mà cũng dám mạo danh tước hiệu Hầu môn? Ta thấy ngươi chán sống rồi!"
2.
Bùi Thiệu Nguyên hiển nhiên không lường trước được phản ứng này của ta. Trong ấn tượng của hắn, ta phải là kẻ nhất mực nghe lời, coi phu quân là trời, thấy hắn trở về thì phải vui mừng khôn xiết mà khóc lóc t.h.ả.m thiết mới đúng.
Hắn tức đến mức toàn thân r/un r/ẩy, chỉ tay vào mặt ta: "Hay cho một Khương Thời Ngọc, ta thấy ngươi là muốn đ/ộc chiếm gia sản Hầu phủ! Ta tuy dung mạo có chút thay đổi, nhưng giọng nói này, vóc dáng này, lẽ nào ngươi không nhận ra?"
Tần Mạn Dung cũng ở bên cạnh phụ họa, khóc như hoa lê gặp mưa: "Tỷ tỷ, phu quân trên chiến trường bị thương nên mặt có vết s/ẹo, nhưng chàng thực sự là Thế t.ử gia mà. Sao tỷ có thể nhẫn tâm như thế, đến cả người chung chăn chung gối cũng không nhận?"
Bách tính đứng xem bắt đầu chỉ trỏ bàn tán. Dù sao khuôn mặt kia của Bùi Thiệu Nguyên tuy có đen đi, có thêm vết s/ẹo, nhưng người quen nhìn kỹ vẫn có thể nhận ra bảy tám phần.
Có kẻ xì xào: "Trông giống Bùi Hầu gia thật đấy."
"Phải đó, hay là Bùi phu nhân sợ ngoại thất vào cửa nên cố tình không nhận?"
Bùi Thiệu Nguyên nghe thấy gió chiều đã đổi hướng, trên mặt lộ ra một tia đắc ý. Hắn ưỡn n.g.ự.c, sải bước định xông vào cửa: "Tránh ra! Ta phải đi gặp mẫu thân! Mẫu thân nhất định sẽ nhận ra ta!"
Ta vẫn bất động thanh sắc, chỉ khẽ phẩy tay.
Mười mấy gia đinh đã phục sẵn sau cánh cửa, tay lăm lăm gậy gộc, "ào" một cái xông ra, trực tiếp vây khốn ba người bọn họ.
Bùi Thiệu Nguyên khựng bước, không thể tin nổi nhìn ta: "Ngươi dám sao?"
Ta kh/inh miệt nhìn hắn: "Có gì mà không dám?"
"Phu quân ta là anh hùng đầu đội trời chân đạp đất, c.h.ế.t vinh hiển. Thánh thượng vì an ủi dụ Hầu phủ, không chỉ ban thưởng vàng bạc mà còn phong ta làm Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân, giờ đây cả Hầu phủ này là gia đình trung liệt do đích thân Ngự b.út đề tặng."
Ta thong thả bước xuống bậc thềm, nhìn thẳng vào mắt Bùi Thiệu Nguyên, hạ thấp giọng nói đủ cho hai người nghe: "Bùi Thiệu Nguyên, ngươi nghĩ cho kỹ đi. Nếu ngươi sống sót trở về, đó là tội khi quân. Nếu ngươi c.h.ế.t đi, ngươi là vị trung liệt. Ngươi nghĩ xem, Thánh thượng mong ngươi sống, hay mong ngươi c.h.ế.t?"
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook