Bế Con Bỏ Đi Bốn Năm, Tôi Quay Lại Đòi Nợ Alpha

Cổ họng tôi nghẹn lại.

“Nhưng tôi hại anh không thể liên hôn rồi, tổn thất rất lớn đúng không?”

Lục Giác Thác nhướng mày, nghiêm túc nói.

“Đại khái cũng khoảng hai, ba trăm triệu.”

“Cái gì?”

Tôi vô cùng chấn động.

Mày nhíu lại đến mức tủi thân.

Nếu là một tháng trước, nhiều lắm tôi chỉ cảm thấy hơi xót thịt, sau đó oán đời gh/ét tục.

Dù sao cũng không phải tiền của tôi.

Nhưng bây giờ, suy nghĩ đầu tiên bật ra trong lòng tôi lại là, nếu tôi cũng có thể mang lại giá trị lớn như vậy thì tốt rồi.

Tôi và Lục Giác Thác liên hôn.

Đáng tiếc tôi là một tên nghèo kiết x/á/c.

Còn là một tên nghèo kiết x/á/c mặt dày đến tận cửa tống tiền.

Lục Giác Thác thấy dáng vẻ mặt mày ủ rũ của tôi, trong mắt lóe lên một tia ý cười.

Ca phẫu thuật của Lạc Ninh rất thành công.

Sau này tuyến thể chậm rãi hồi phục, sẽ không ảnh hưởng đến lần phân hóa thứ hai.

Nó nằm viện hai tuần thì xuất viện.

Ban đầu tôi muốn đưa con về nhà thuê.

Nhưng hôm đó, Lục Giác Thác đích thân đến đón chúng tôi về nhà anh.

Chỉ là trên cổ đứa bé bị rạ/ch một vết nhỏ.

Nó cứ kêu đ/au, muốn tôi dỗ.

Càng ngày càng dính người.

Bị Lục Giác Thác dạy dỗ mấy câu, nói nó yếu ớt.

Anh còn m/ắng tôi quá nuông chiều nó.

Tôi và Lạc Ninh đều tức gi/ận.

Không mấy ngày sau, Lạc Ninh đã được bố mẹ Lục Giác Thác đón về nhà cũ.

Báo cáo xét nghiệm ADN của Lục Giác Thác đã được gửi qua từ trước đó.

Lạc Ninh ngơ ngơ ngác ngác cảm thấy mình phải làm cho ba ba nở mày nở mặt, nên rất nghe lời.

Hơn nữa còn có anh họ chăm sóc nó.

Nó mới không sợ đâu.

Chỉ là sẽ nhớ ba ba.

Hu hu.

Đêm khuya tĩnh lặng.

Tôi nằm bò trên người Lục Giác Thác thở dốc, đuôi mắt ướt đỏ, mềm giọng nói với anh.

“Khi đó tôi không có tiền đi học, dùng một triệu b/án mình mà có được để c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với cha mẹ nuôi muốn đưa tôi cho một lão già tệ hại.”

“Tôi không ngờ sẽ có Lạc Ninh, cũng chưa từng nghĩ sẽ đến tìm anh.”

“Xin lỗi.”

Khi đó bọn họ không cho tôi học đại học, bắt tôi đi hầu hạ lão già.

Tôi mới nhờ một bạn học giới thiệu mà lên chiếc du thuyền miễn phí kia.

Tôi loạng choạng vấp ngã, chẳng có chút trưởng thành nào, không thể trả giá cho lựa chọn của mình.

Quả thật đã liên lụy đến Lục Giác Thác.

Khi ấy còn hùng h/ồn đầy lý lẽ.

Bây giờ nhớ lại, tôi cảm thấy hơi mất mặt.

Lục Giác Thác kéo tấm chăn đang phủ trên eo tôi lên.

Bàn tay anh vuốt ve tấm lưng đang r/un r/ẩy của tôi.

“Ừm.”

“Tôi biết rồi.”

“Em rất giỏi.”

Anh đáng lẽ nên đuổi người ra ngoài.

Nhưng anh không làm vậy.

Anh đáng lẽ nên lấy quyền nuôi dưỡng đứa bé về tay.

Dễ như trở bàn tay.

Nhưng anh vẫn không làm vậy.

Đáng lẽ chơi chán rồi, anh nên vứt người đi.

Nhưng anh thích sự yếu đuối trên người omega, thứ khiến anh muốn chiếm hữu và kh/ống ch/ế.

Anh luôn lặp đi lặp lại sinh ra lòng thương tiếc đối với một omega.

Anh nói.

“Em đã làm rất tốt rồi.”

Lục Giác Thác sẽ vào một khoảnh khắc nào đó cảm thấy may mắn.

May mắn vì omega đã tìm đến tận cửa.

Lục Giác Thác đột nhiên xoay người, lại đ/è tôi xuống dưới.

Anh hung dữ nói.

“Không xóa dấu đ.á.n.h dấu nữa.”

Tôi luôn cảm thấy hình như anh vô hình trung đã nắm thóp tôi đến c.h.ế.t.

Hai chân tôi không chịu yếu thế vòng lấy eo anh, c.ắ.n tai anh, cố ý “ừm~” một tiếng.

Gân xanh bên thái dương Lục Giác Thác nổi lên.

Anh ôm tôi ngồi lên đùi mình.

Dục sắc trong mắt vừa gợi cảm vừa bạo liệt.

Qu/an h/ệ kiểu này của chúng tôi thật sự khó nói thích hay yêu.

Chúng tôi đã vượt qua giai đoạn đơn thuần nhất.

Lại vừa hay ở trong một giai đoạn cực kỳ phù hợp về mọi mặt.

Lạc Ninh khôi phục rất tốt.

Chớp mắt đã lên lớp mẫu giáo lớn.

Sự nghiệp của tôi cũng dần dần khởi sắc.

Tôi chợt nhận ra đến lúc này mình mới có quyền nói thích.

Lúc tan làm, tôi tìm cớ không về cùng Lục Giác Thác.

Anh một mình về nhà, sắc mặt khó coi đến mức người trong nhà đều trở nên cẩn thận dè dặt.

Đặc biệt là trời đã tối mà tôi vẫn chưa về.

Lục Giác Thác trầm giọng gọi.

“Lục Lạc Ninh, gọi điện cho ba con.”

Lục Lạc Ninh nhát gan “ồ” một tiếng.

Khi nó chuẩn bị gọi điện thoại, tôi vừa hay bước vào cửa.

Trong tay tôi ôm một bó hoa.

“Tôi về rồi đây.”

Lục Lạc Ninh vui mừng.

“Ba ba!”

Sắc mặt Lục Giác Thác lúc này mới đẹp lên.

“Lục Lạc Ninh, về phòng nghỉ ngơi.”

Lục Lạc Ninh hung dữ trừng cha nó một cái.

Sau đó giẫm dép chạy về phòng.

Buổi tối sau khi náo lo/ạn xong, tôi bị Lục Giác Thác nho nhỏ thu thập một trận.

Khi anh ngủ, tôi lén lút lấy chiếc nhẫn đặt riêng hôm nay vừa đi lấy về, đeo vào ngón áp út của anh.

Tôi cẩn thận đến cực điểm.

Nhưng ngón tay người đàn ông bỗng co lại.

Anh nắm lấy tay tôi kéo một cái, đ/è tôi xuống dưới rồi hôn xuống.

Tôi gi/ật mình.

Ngay sau đó, tôi dùng đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh.

“Tôi thích anh.”

“Lục Giác Thác.”

Lục Giác Thác nghĩ, nếu năm đó trên du thuyền anh không bị người ta tính kế, có lẽ anh sẽ tự tay tháo chiếc mặt nạ hồ ly trên mặt Lạc Thịnh Lạc xuống.

Sau đó bọn họ sẽ dây dưa không rõ trong tình cảm.

Đại khái, có vài người không thể lựa chọn cách gặp gỡ.

Vậy thì chỉ có thể tin vào duyên phận.

“Lạc Thịnh Lạc.”

“Ừm?”

“Tôi yêu em.”

hết

Danh sách chương

3 chương
9
07/05/2026 22:26
0
8
07/05/2026 22:26
0
7
07/05/2026 22:25
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu