Sở Diệp nói tôi tính toán với cậu ta.
Rồi cậu ta một quyền đ/á/nh tôi ngã xuống đất.
Cười ch*t, giữa hai chúng tôi, có chút mưu mẹo nhỏ thì sao nào?
Tôi liền tung một quyền đáp trả.
Cậu ta không biết yêu người khác thì để tôi yêu thay vậy, cớ gì lại chiếm chỗ mà không dùng?
Trời mới biết, khi cậu ta nói An An lén hôn lên ảnh cậu ta, tôi đã gh/en đến phát đi/ên lên.
Tại sao chứ?!
Rõ ràng hồi nhỏ An An thích tôi hơn, lúc nào cũng nhìn mặt tôi mà chảy nước miếng rồi ngoan ngoãn đi theo sau gọi "Anh Nguyên Việt” đáng yêu ch*t đi được.
Nếu không phải lần nào Sở Diệp cũng phá đám, làm sao có thể tới lượt cậu ta?
An An cái gì cũng tốt, sao lại để mắt tới một người thẳng đến mức nào cũng thẳng chứ.
Đồ vô vị.
May mà cậu ta ng/u, thích Lâm An mà không tự biết, lại còn thích khoe khoang trước mặt tôi, vậy đừng trách tôi nhé.
Thế mà tôi đợi mãi, đợi đến khi Lâm An rời xa Sở Diệp.
Vẫn không tới lượt tôi.
Chà, thật là vô vị.
Bình luận
Bình luận Facebook