BẠN HỌC CÙNG CHUNG GIƯỜNG CỦA THIẾU GIA

04

Thiếu gia đặt ra cho tôi ba quy tắc, anh đếm từng điều một, nói rõ ràng cho tôi nghe.

"Thứ nhất, không được bỏ bữa. Ăn vặt có chừng mực, nhưng không được ảnh hưởng đến bữa chính."

"Thứ hai, không được gi/ận dỗi âm thầm. Nếu có chuyện gì không vui, hoặc chỗ nào thấy không khỏe, phải nói ra. A Du, thiếu gia không biết đọc tâm."

"Thứ ba," anh cúi người xuống, đầu ngón tay khẽ chạm vào chóp mũi tôi, "không được nói dối anh."

Tôi nhìn gương mặt điển trai ở ngay trước mắt, vội vàng gật đầu: "Em nhớ rồi, thiếu gia."

"Trừ ba điều này ra, còn lại thì tùy em."

Về sau nhiều năm, thiếu gia thực sự đã cho tôi rất nhiều tự do.

Mỗi lần gây họa, tôi chỉ biết rụt cổ, chớp chớp mắt nhìn anh.

Anh luôn kéo tôi lại, véo má tôi một cái, đến cả bắt đứng ph/ạt cũng không nỡ.

"Không được giả vờ đáng thương."

Có lẽ cảm thấy chưa đủ uy lực, anh lại hỏi tôi: "Biết sai chưa?"

Tôi gật đầu như giã tỏi: "Biết sai rồi."

"Lần sau còn dám không?"

Tôi do dự một chút, lí nhí nói: "...Không dám nữa."

Rồi đến lần sau lại gây họa, anh sẽ cười thấp, m/ắng một câu "đồ nhóc ranh", lại hỏi tôi "còn dám không", tôi lại rụt rè trả lời "không dám nữa".

Mọi chuyện liền được cho qua.

Anh luôn nói với tôi: "A Du, anh không muốn bất kỳ ai, kể cả chính em, xem thường em. A Du của chúng ta phải xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất."

Có lúc tôi cũng thắc mắc, không biết thiếu gia rốt cuộc là tìm một người học cùng, hay là nuôi một đứa con.

Anh giống như một cái cây lớn lặng lẽ trưởng thành, sớm đã dang rộng tán cây để che chở cho tôi.

Dưới tán cây ấy, tôi từng năm lớn lên, từ một đứa bé nhút nhát trở nên tự tin và điềm đạm.

Thứ gì thiếu gia cho, tôi nhận.

Điều gì thiếu gia muốn, tôi dâng.

Có lẽ, đây là quy tắc đơn giản nhất nhưng cũng vững chắc nhất giữa tôi và thiếu gia.

05

Tôi lên đại học, thiếu gia m/ua một căn hộ gần trường.

Một ngày mưa ở học kỳ hai năm nhất, thiếu gia đến đón tôi tan học.

Anh cầm một cây dù, đứng dưới toà giảng đường, dáng người thẳng tắp, khí chất cao quý, thu hút vô số ánh nhìn.

Tôi chạy nhanh tới, chui vào trong ô.

Anh tự nhiên nhận lấy cặp sách của tôi, tay còn lại khoác lên vai tôi, kéo tôi sát vào lòng, che chắn gió mưa và ánh nhìn từ bên ngoài.

Giọng anh mang chút trách m/ắng:

"Chạy gì chứ, lần sau cứ đứng đợi anh đến, ướt người là dễ cảm lắm. Áo khoác lại cởi ra à? Sáng còn ho, muốn uống th/uốc đắng hả?"

Tôi ngoan ngoãn gật đầu ứng phó: "Biết rồi thiếu gia, sai rồi, em sẽ sửa."

Ngồi trong xe ấm áp, tôi ngẩng đầu lên, thiếu gia lấy khăn giấy lau mặt và tóc cho tôi.

Không gian trong xe hẹp, chỉ nghe thấy tiếng gạt nước đều đặn và hơi thở của anh.

Anh ở rất gần, ánh mắt chăm chú, đầu ngón tay lướt qua da tôi.

Tim tôi đ/ập lo/ạn, một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng.

Cảm giác ấy dạo gần đây xuất hiện ngày càng nhiều.

Tôi không biết đó là gì, chỉ theo bản năng muốn đến gần anh, gần hơn nữa.

Rồi tôi hôn lên môi anh.

Thiếu gia lặng lẽ nhìn tôi, không động đậy, để tôi vụng về hôn anh.

Tôi chẳng biết làm thế nào, chỉ biết cọ cọ, cắn cắn, vô tình đụng răng vào môi, đ/au khiến tôi theo phản xạ muốn lui lại.

Tôi lúc đó mới sực tỉnh, nhận ra mình to gan làm chuyện gì.

Thiếu gia thở dài một tiếng, giữ lấy sau đầu tôi, không cho tôi rút lui.

Anh không vội vàng, chỉ dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm lên vết thương trên môi tôi, sau đó mới dịu dàng tách hàm tôi ra.

Nụ hôn này hoàn toàn khác với cái chạm ngốc nghếch ban nãy của tôi.

Nó chậm rãi, sâu sắc, mang theo sự nâng niu không lời.

Anh nói: "Ngoan lắm, bảo bối."

Tôi mềm nhũn cả người, chỉ nhờ cánh tay anh ôm lấy eo mới không ngã.

Không khí trong xe loãng dần, đầu óc tôi bắt đầu mơ hồ, vô thức bám lấy ng/ực anh, cào nhẹ chiếc áo sơ mi phẳng phiu.

Khi nụ hôn gần như khiến tôi nghẹt thở, thiếu gia mới lùi ra một chút, trán áp trán tôi, hơi thở rối lo/ạn.

Anh nắm lấy bàn tay tôi đang quậy phá trước ng/ực anh, giọng trầm khàn:

"A Du, anh hôn em như thế, em thấy gh/ê t/ởm sao?"

Sao lại gh/ê t/ởm được?

Môi thiếu gia mềm mềm, ấm ấm, ngọt ngào, khiến người ta muốn hôn mãi.

Tôi nhìn gương mặt điển trai gần trong gang tấc, mắt mơ màng, thành thật đáp: "Rất thích, còn muốn hôn nữa."

Nói xong, tôi như đứa trẻ tham ăn, ngẩng đầu muốn hôn thêm lần nữa.

Thiếu gia cười khẽ, ngón tay cái vuốt nhẹ môi dưới tôi, hơi thở ấm áp phả vào mặt.

Cảm giác vừa gần vừa xa ấy càng khiến người ta ngứa ngáy khó chịu.

"Anh…"

Tôi không nhịn được khẽ gọi.

"Không được hôn nữa đâu, A Du, anh không kiềm chế nổi đâu."

Nói rồi, tôi lập tức cảm thấy bên đùi mình bị vật nóng bỏng gì đó chạm vào.

Dù còn ngây thơ, tôi cũng hiểu ra ngay đó là gì.

D/ục v/ọng.

Mặt tôi đỏ bừng, không biết nên làm gì.

Thiếu gia dắt tay tôi, đặt lên ng/ực trái anh.

"A Du, em lớn rồi, biết thế nào là thích chưa?"

Cách một lớp áo sơ mi mỏng, tôi cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của anh, từng nhịp, từng nhịp, vang vọng trong lòng bàn tay tôi.

"Nơi này, vì em, mà đ/ập nhanh như thế, đó chính là thích."

06

Tim tôi cũng đ/ập nhanh như muốn nhảy khỏi lồng ng/ực.

Tôi thích thiếu gia sao?

Câu trả lời là không cần nghi ngờ.

Niềm vui của tôi là anh, sự lệ thuộc của tôi là anh, cả thế giới của tôi là anh.

Không hề do dự, tôi ôm ch/ặt lấy cổ anh, áp gò má nóng bỏng vào hõm cổ anh:

"Em thích anh, rất thích anh."

Danh sách chương

2 chương
2
02/01/2026 13:18
0
1
02/01/2026 13:17
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu