Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Vì em mà đến
- Chương 7
Hôm nay Bùi Tụng Thần không đeo kính.
Đôi mắt dài hẹp vốn dịu dàng giờ lạnh đến đ/áng s/ợ.
Đường quai hàm căng cứng.
Anh không nói lời nào.
Chỉ lặng lẽ nhìn qua vai tôi, vào căn phòng hỗn lo/ạn phía sau.
Tim tôi lập tức thắt lại.
Tôi gần như theo bản năng lao ngược vào trong phòng.
Nhanh tay kéo áo khoác phủ lên người Ô Kế.
Sau đó từ phía sau ôm ch/ặt lấy eo hắn.
Nhất định không để anh trai nhìn thấy vết bớt sau lưng hắn.
Ô Kế bị tôi ôm bất ngờ cũng chẳng phản kháng.
Ngược lại còn bật cười thích thú.
Bàn tay hắn chồng lên tay tôi.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức cơ thể gần như dính ch/ặt vào nhau.
Sắc mặt Bùi Tụng Thần càng lúc càng tối.
Giọng nói khàn và lạnh:
“Bùi Nhân.”
“Hắn là ai?”
Hai tên kia đã bị Ô Kế đá/nh ngất.
Tôi không sợ chúng mở miệng nói linh tinh nữa.
Cho nên tôi nghe rõ chính mình đang nói dối trắng trợn:
“Anh…”
“Bọn chúng đá/nh ngất người yêu em.”
“Còn định dùng ảnh riêng tư để u/y hi*p tụi em.”
Chỉ cần xử lý xong hai tên biết chuyện về vết bớt…
Và cái email hẹn giờ ch*t ti/ệt kia nữa.
“Chắc tụi nó đã gửi mail cho anh rồi.”
“Anh à, đừng xem nhé.”
Quan trọng hơn....
Không thể để Bùi Tụng Thần chú ý tới Ô Kế.
Tôi gượng cười, như trẻ con sợ bị cư/ớp mất món đồ yêu thích, vội vàng đưa tay che mặt Ô Kế lại.
“Giờ Ô Kế là người em thích nhất đó.”
“Anh đừng nhìn nữa, em gh/en thật đấy.”
Trong lúc tôi nói lung tung để đá/nh trống lảng....
Ô Kế lại im lặng phối hợp.
Không phủ nhận lấy một câu.
Bùi Tụng Thần rõ ràng đã tin.
Mà càng tin thì sắc mặt anh càng khó coi.
Anh không nhìn Ô Kế thêm nữa, trực tiếp gọi trợ lý tới xử lý hai tên kia cùng cái email hẹn giờ.
“Phải xóa sạch hoàn toàn!”
Tôi gi/ật lấy điện thoại bổ sung thêm một câu, giọng cuống quýt:
“Tuyệt đối không được mở xem!”
Mấy trợ lý của anh trai đã quá quen với tính khí thất thường của tôi.
Nghe xong cũng chẳng hỏi nhiều, chỉ im lặng làm việc.
Bùi Tụng Thần khoanh tay đứng bên cạnh chờ tôi gọi xong.
Còn Ô Kế…
Lại bày ra vẻ cảm động đến đáng thương.
Đôi mắt đen ngập nước nhìn tôi chăm chú.
Hắn ôm ch/ặt lấy eo tôi, không cho tôi tránh đi.
“Cảm ơn…”
“Cảm ơn người yêu của anh.”
Nói xong, hắn cúi đầu hôn nhẹ lên má tôi.
Nụ hôn rất khẽ.
Dịu dàng đến mức khiến người ta nổi da gà.
Mãi đến lúc này tôi mới chợt nhận ra.
Từ đầu đến cuối…
Những gì tôi nhìn thấy ở Ô Kế đều là giả.
Tên sinh viên ngông cuồ/ng thích khiêu khích người khác là giả.
Kẻ bi/ến th/ái cố tình khiến tôi gh/ê t/ởm cũng là giả.
Ngay cả dáng vẻ yếu đuối đáng thương lúc này…
Cũng là giả nốt.
Bùi Tụng Thần lạnh lùng nhìn cảnh đó.
Sợi dây lý trí trong mắt anh như đ/ứt phựt.
Anh bước tới, mạnh tay kéo tôi về phía mình.
“Theo anh.”
Giọng nói lạnh đến đóng băng.
Chương 11
Chương 7
Chương 8
Chương 12
Chương 7
Chương 8
Chương 13
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook