Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi và Thẩm Dục là anh em sinh đôi.
Tôi phân hóa thành Beta, còn Thẩm Dục là Omega.
Tôi sinh muộn hơn một phút, như thể định sẵn trong mọi chuyện tôi đều phải thua Thẩm Dục.
Tôi là một Beta bình thường đến tầm thường, còn tất cả mọi người đều chỉ thích Omega xinh đẹp.
Ngay cả người bạn trai mà tôi từng tưởng rằng yêu mình sâu đậm, sau khi Thẩm Dục xảy ra chuyện cũng lộ ra bộ mặt thật.
“Nếu tay của Thẩm Dục không khỏi được, tay của em cũng phải trả cái giá tương tự.”
Hóa ra tôi chỉ là vật thay thế của Thẩm Dục.
Tôi đ/au lòng tuyệt vọng, lái xe rồi gặp t/ai n/ạn.
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đã trọng sinh về năm hai mươi tuổi…
## 1
Tôi không muốn thừa nhận kiếp trước mình sống rất thê thảm.
Tôi sinh ra trong một gia đình trung lưu, có một người anh trai sinh đôi.
Trước khi phân hóa năm mười tuổi, tôi cũng từng ngây thơ hoạt bát.
Bố mẹ không thiên vị.
Qu/an h/ệ giữa tôi và anh trai Thẩm Dục cũng khá tốt.
Hồi nhỏ, tôi thích nhất là chơi trò “đổi thân phận” với Thẩm Dục.
Tôi và Thẩm Dục có ngoại hình gần như giống hệt nhau.
Ngoại trừ bố mẹ, người khác về cơ bản rất khó phân biệt chính x/á/c thân phận của hai chúng tôi.
Mỗi lần tôi bắt chước Thẩm Dục đều có thể dễ dàng lừa được người khác.
Cho đến sau này, khi chúng tôi phân hóa, không còn ai nhận nhầm tôi và Thẩm Dục nữa.
Bởi vì tôi phân hóa thành một Beta bình thường tầm thường, còn Thẩm Dục thì phân hóa thành Omega.
Có lẽ ngay từ thời điểm ra đời, số phận tôi vĩnh viễn phải thua Thẩm Dục đã được định sẵn.
Từ đó về sau, cuộc đời của chúng tôi hoàn toàn rẽ sang hai hướng khác nhau.
Hồi nhỏ tôi không hiểu, vì sao bố mẹ bỗng nhiên không còn thích tôi nữa.
Nhưng họ vẫn đối xử rất tốt với Thẩm Dục.
Tôi cố gắng dùng cách khóc lóc, làm ầm lên để giành lấy sự chú ý của bố mẹ.
Nhưng bố mẹ chỉ thấy phiền chán.
“Lớn bằng này rồi, chỉ biết khóc!”
“Sao không học theo anh con, Tiểu Dục ngoan ngoãn đáng yêu biết bao!”
Trong mắt người khác, Thẩm Dục dịu dàng lễ phép, nho nhã tuấn tú.
Còn tôi biến thành đứa trẻ hư không nghe lời trong miệng họ.
Những lời trách móc khó hiểu của người khác dành cho tôi cũng được bố mẹ nhận hết, nói là do họ không dạy dỗ tôi tốt.
Tôi muốn cười.
Họ đã từng dạy dỗ tôi cái gì đâu?
Trong mắt họ chỉ có Thẩm Dục.
## 2
Năm mười hai tuổi, tôi bị đưa đến trường nội trú.
Sau đó suốt sáu năm, ngoài số tiền sinh hoạt được gửi đúng hạn mỗi tháng, bố mẹ gần như chẳng hỏi han gì đến tôi.
Còn Thẩm Dục được bố mẹ nuôi bên cạnh, chăm sóc tỉ mỉ.
Chỉ vì tôi là một Beta, tôi liền có thể bị phớt lờ triệt để đến vậy.
Tôi và Thẩm Dục sinh cùng một ngày.
Năm đầu tiên vừa bị đưa đến trường nội trú, tôi nghĩ đủ mọi cách trốn khỏi trường để về nhà.
“Sao mày lại về? Còn nhỏ như vậy mà đã học được cách trốn học rồi!”
Tôi chỉ muốn cùng người nhà đón sinh nhật thôi mà.
Rõ ràng đó cũng là sinh nhật của tôi.
Nhưng trên bánh sinh nhật lại chỉ viết tên Thẩm Dục.
Từ sau lần đó, tôi không còn đón sinh nhật nữa.
Bố mẹ đặt kỳ vọng rất lớn vào Thẩm Dục.
Thẩm Dục cũng không phụ sự kỳ vọng ấy, anh ấy rất có thành tựu trong lĩnh vực piano.
Mười lăm tuổi đã có chút danh tiếng, mười tám tuổi đã được một trường đại học âm nhạc nổi tiếng nhận vào.
Bố mẹ dốc sức bồi dưỡng Thẩm Dục, phần nhiều là hy vọng Thẩm Dục có cơ hội tiếp xúc với tầng lớp thượng lưu.
Sau đó kết hợp với một Alpha ưu tú.
Những người có thể phân hóa thành Alpha đều sở hữu gen ưu việt.
Mà Alpha sẽ trở thành người xuất chúng trong xã hội, là tồn tại đứng trên đỉnh kim tự tháp.
## 3
Không ai ngờ được, thân là Beta, tôi lại là người yêu đương với Alpha trước.
Đối phương không chỉ là Alpha, mà còn là người thừa kế của một thế gia truyền thống trong đế quốc.
Tôi và Ứng Từ yêu nhau năm năm.
Trong năm năm ấy, Ứng Từ quan tâm tôi chu đáo, dịu dàng săn sóc.
Anh ta bù đắp tâm lý luôn khao khát được yêu thương của tôi.
Vào đêm khuya khi tôi bị bệ/nh, anh ta đội mưa chạy đến, thức trắng chăm sóc tôi cả đêm.
Thiếu thốn tình yêu khiến tính cách tôi có vấn đề rất lớn.
Tôi thường xuyên có cảm xúc tiêu cực.
Ứng Từ sẽ an ủi tôi rằng đó không phải lỗi của tôi.
Anh ta sẽ dỗ dành tôi, bao dung tính khí x/ấu của tôi.
Cách vài ngày lại chuẩn bị bất ngờ cho tôi.
Sẽ nhớ thói quen và sở thích của tôi.
Còn rất nhiều, rất nhiều chuyện nữa…
Vào ngày kỷ niệm năm năm yêu nhau của chúng tôi.
Ứng Từ tặng tôi một hành tinh năng lượng làm quà kỷ niệm.
Hành tinh ấy được đổi tên thành “S·Y”.
“Là ghép từ chữ cái đầu trong họ của chúng ta.”
Ứng Từ nói với tôi như vậy, còn tỏ ý rằng sau này toàn bộ tài nguyên trên hành tinh này chỉ thuộc về một mình tôi.
Hành tinh năng lượng này là tài sản thuộc gia tộc anh ta.
Ứng Từ chuyển tặng hành tinh năng lượng ấy cho tôi, chẳng khác nào tuyên bố với bên ngoài rằng tôi sẽ là bạn đời tương lai của anh ta.
Sự kết hợp giữa Alpha và Beta cực kỳ hiếm.
Huống chi là người thừa kế đại thế gia và một Beta xuất thân từ gia đình nhỏ.
Chuyện này bị rất nhiều truyền thông tranh nhau đưa tin.
Họ ca ngợi tình yêu của tôi và Ứng Từ.
Trong mắt tôi, Ứng Từ chính là người yêu hoàn mỹ nhất.
Bọn họ đều nói Ứng Từ nhất định yêu tôi đến đi/ên rồi.
Đương nhiên tôi cũng nghĩ như vậy, cho đến khi sự cố kia xảy ra.
Chương 11
8
Chương 13
Chương 170: Cứu Người
Tình báo có thể công khai: Nguỵ nhân trưởng thành
Chương 15
Chương 8
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook