Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi vừa nói với Văn Thước đang ngồi bên cạnh nghịch tay mình một tiếng, còn chưa kịp đứng dậy đã bất ngờ bị kéo vào lòng anh.
Tôi bị ép ngồi lên đùi Văn Thước.
Bàn tay anh đặt lên đầu gối tôi, chậm rãi trượt lên trên, mãi tới khi xuyên qua lớp vải chạm vào dây kẹp áo sơ mi thì dừng lại.
“Hôn một lát rồi hẵng đi?”
Hoàn toàn không phải giọng điệu thương lượng.
…
Rốt cuộc vẫn là tuổi trẻ khí huyết phương cương.
Mà tôi cũng chẳng phải người quá có nguyên tắc.
Yêu nhau mới một tuần, môi đã bị hôn đến tróc da.
Có cô gái tới lấy vest may đo còn chú ý vết thương trên môi tôi:
“Ông chủ đẹp trai, anh bị nóng trong người à?”
“...”
Con người luôn có ham muốn chiếm hữu với thứ thuộc về mình.
Tôi thích nhìn Văn Thước mặc vest, thế là gọi anh tới nhà đo lại số đo.
Vẫn là phòng thay đồ lần trước.
Lần trước đo cho anh, anh còn rất đứng đắn.
Mà bây giờ, lúc tôi đang đo vòng đùi, trên đỉnh đầu bỗng vang lên một câu:
“Em biết lần trước lúc em đo cho tôi, tôi đã nghĩ gì không?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Trong đôi mắt đẹp kia đang cuộn trào cảm xúc mãnh liệt.
Ghi xong thông số cuối cùng, tôi vẫn chưa đứng dậy, lòng bàn tay thuận theo chân anh chậm rãi vuốt lên trên.
Văn Thước cúi mắt nhìn hành động của tôi.
Trong gương phản chiếu lại tất cả.
Tôi nhướng mày với anh:
“Nghĩ cái này à?”
Anh không trả lời.
Cũng không ngăn cản.
Chỉ đưa tay vuốt mặt và tóc tôi.
Giống hệt tối qua lúc anh ép tôi lên giường, nụ hôn càng lúc càng đi xuống, tôi cũng từng làm với anh như vậy.
Sống cho hiện tại.
Văn Thước không ngại tôi làm bẩn mặt anh, đương nhiên tôi cũng không để ý.
Tôi ngẩng đầu hôn lên hình xăm nơi bụng anh.
Đó là một hình xăm mang cảm giác thủy mặc, trông như một con cá voi.
“Xăm từ khi nào vậy? Có ý nghĩa gì không?”
Văn Thước im lặng một lát:
“Hồi mới lên đại học. Không có ý nghĩa gì cả.”
Vậy là tôi hiểu rồi.
Kiệt tác thời kỳ nổi lo/ạn tuổi trẻ.
Tôi bật cười:
“Đẹp mà.”
---
Chỉ cách nhau vài bước chân, Văn Thước muốn ở lại qua đêm thì cũng ở luôn.
Yêu nhau hơn một tháng, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh.
Tối đó tôi có một buổi tụ tập thư giãn.
Sau khi tan làm còn đặc biệt gội đầu tắm rửa, thay vest chỉnh tề, kết quả vừa chuẩn bị ra ngoài đã chạm mặt Văn Thước trở về.
Ánh mắt anh dừng trên người tôi:
“Tối nay có hẹn?”
Tôi “ừ” một tiếng:
“Tối nay không cần chờ tôi đâu, anh nghỉ sớm đi.”
Văn Thước không đáp.
Đúng lúc tay tôi đặt lên tay nắm cửa, anh đột nhiên giữ lấy tay tôi, xoay người tôi lại rồi cúi đầu hôn xuống.
Mãnh liệt mà hung hăng.
“Mặc đẹp thế này… đi gặp ai?”
Tay anh đặt lên chiếc sơ mi đỏ rư/ợu vang của tôi.
“Chỉ là mấy người bạn thôi, ra ngoài uống chút rư/ợu.”
Văn Thước hỏi:
“Ra ngoài muộn một chút được không?”
Tôi chỉ chần chừ một khoảnh khắc đã bị anh bế lên đi về phía sofa.
Giày da vừa mang, áo vest, cà vạt, sơ mi…
Lần lượt bị cởi xuống.
Điện thoại reo lên, hơi thở tôi đã rối lo/ạn vài phần.
Văn Thước ngẩng đầu nhìn tôi nhưng động tác vẫn không dừng.
Tôi hít sâu một hơi rồi nhấn nghe máy.
Giọng thúc giục của bạn bè vang lên bên tai.
Sau vài giây im lặng, tôi đáp:
“Có việc đột xuất rồi. Mọi người chơi vui nhé.”
Vừa cúp máy, hành động của Văn Thước càng thêm quá đáng.
Tôi m/ắng anh một câu:
“Anh hài lòng chưa?”
Rõ ràng anh vốn chẳng định để tôi ra ngoài.
Văn Thước bật cười.
D/ục v/ọng nơi chân mày đáy mắt anh giống hệt một yêu tinh chuyên ăn thịt người.
11
Anh quấn lấy tôi thêm một lần nữa trong phòng tắm.
Gần như làm hết mọi thứ theo “quy trình thường ngày”.
Đến cuối cùng lúc nằm trên giường, anh còn đ/è lên ng/ười tôi cắn mấy cái.
Tôi thở dài, đẩy anh một chút:
“Mở ngăn kéo lấy đồ đi.”
Văn Thước không hiểu gì mà mở tủ đầu giường của tôi.
Đợi tới khi nhìn rõ đồ bên trong, ánh mắt anh khựng lại.
“Anh biết dùng không?” Tôi hỏi.
Văn Thước đóng ngăn kéo lại, ném món đồ lên giường rồi cúi xuống hôn tôi.
Anh nói:
“Em dạy tôi đi.”
Chương 9
6 - END
Chương 6
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook