Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mộng Không Thường
- Xuất Thế
- Chương 14
Bên ngoài cửa sổ, gió cuồ/ng phong gào thét.
Tôi ngồi trên thành bồn tắm trầm tư hồi lâu.
Nửa tiếng sau, tôi từ từ đứng dậy.
Đầu tiên sang phòng Miêu Miêu xem thử.
Con bé đang ngủ ngon lành, tôi cúi xuống hôn nhẹ lên trán nó.
Rồi cầm chìa khóa xe, mở cửa bước ra khỏi nhà.
Tôi lái xe xuyên qua cơn bão tàn phá dữ dội, xuyên qua đại lộ tan hoang đổ nát, đến được nhà trọ nhỏ nơi Lý Ngọc Anh ở.
Quầy lễ tân không có người, tôi thẳng bước lên lầu, điềm nhiên bước đi dưới hành lang tối om, đến trước cửa phòng Lý Ngọc Anh.
Cửa không khóa, bà ta ngồi trên mép giường, thắp chiếc đèn bàn nhỏ ánh vàng, quay lưng về phía tôi đang xem điện thoại.
Tôi bước vào, đến đứng sau lưng bà ta.
Lý Ngọc Anh quay phắt lại.
Nhìn rõ mặt tôi, trái lại bà ta bình tĩnh hẳn.
"Tôi biết cô sẽ đến."
Tôi "ừ" một tiếng, ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng.
Lý Ngọc Anh đứng dậy, liếc nhìn ra cửa sổ, hơi nhíu mày.
"Mười phút trước khi cô đến, tôi đã báo cảnh sát. Thời gian nói chuyện của cô tùy thuộc vào tốc độ cảnh sát tới đây."
Tôi nghiêng đầu, khẽ cười.
"Thời tiết thế này, thời gian của tôi hẳn là rất dư dả."
Lý Ngọc Anh lạnh lùng nhìn tôi, giọng băng giá:
"Trình Khả Quân, tại sao cô gi*t con trai tôi!"
Tôi nheo mắt nhìn những chiếc lá bay lả tả ngoài cửa sổ, chậm rãi nói:
"Lúc mẹ tôi bị gi*t, tôi đang đứng cách bà ấy chưa đầy năm mươi mét..."
Mẹ tôi bị bệ/nh bại liệt bẩm sinh, sau khi bố mất, bà sớm hôm b/án hoành thánh nuôi tôi ăn học, hai mẹ con nương tựa vào nhau.
Đêm năm 18 tuổi, vì trời đổ mưa to bất ngờ, tôi đến đón mẹ thu dọn hàng muộn hơn chút.
Khi đi đến sau trạm xe buýt, tôi phát hiện ống quần bị ướt, liền ngồi xổm xuống vén ống quần lên.
Trong màn mưa, tôi thấy một người mặc áo mưa thong thả bước tới, tay xách bát hoành thánh đúng kiểu hàng của mẹ tôi.
Hắn ngồi xuống chiếc ghế dài ngập nước.
Từ góc nhìn của tôi, có thể thấy rõ bàn tay buông thõng của hắn.
Hắn vừa lãnh đạm ngâm nga hát, vừa dùng một tay xoa xoa chiếc nhẫn, từ ngón áp út lăn qua ngón giữa, rồi lại lăn lên ngón trỏ.
Đó là động tác cực kỳ phức tạp tỉ mẩn, nhưng hắn làm rất thành thạo, như đã luyện tập ngàn vạn lần.
Tôi vén ống quần định đứng dậy, chợt thấy hắn ném tô hoành thánh ra giữa đường, lại lôi từ đâu ra một con d/ao, mũi d/ao nhỏ từng giọt m/áu loang trong nước mưa.
Tôi sợ đến mức không dám nhúc nhích, cho đến khi hắn ngồi mỏi rồi lại thong thả bỏ đi.
Đêm đó, mẹ tôi trở thành nạn nhân thứ ba trong vụ án gi*t hàng loạt người t/àn t/ật gây chấn động lúc bấy giờ.
Tôi cung cấp manh mối cho cảnh sát, nhưng hung thủ mãi không bị bắt.
Tôi vì thế mắc chứng rối lo/ạn h/oảng s/ợ, theo lời khuyên của bác sĩ, đã phong kín ký ức này.
Sau này, tôi sống như một cô gái bình thường, học hành, gặp Cố Hoài Nghĩa ở đại học, anh ấy yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên, theo đuổi tôi một năm thì chúng tôi yêu nhau, kết hôn, sinh con.
Thi thoảng, trong cơn á/c mộng tôi lại mơ thấy đêm đó, động tác xoay chiếc nhẫn của hung thủ trước mặt tôi, nhưng theo thời gian, tôi dần thoát ra, dần lãng quên...
Tôi tưởng nỗi đ/au quá khứ sẽ dừng lại ở đây.
Cho đến nửa năm trước.
Tôi lại nhìn thấy động tác ấy.
Chương 5
Chương 9
Chương 7
Chương 14
Chương 17
Chương 7
Chương 18
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook