Mỗi Ngày Đều Sợ Đại Ca Trường Bẻ Thẳng Thành Cong

Đêm hôm đó, Thịnh Khải Vọng không về phòng KTX.

Phải tới cả tuần sau tôi mới gặp lại hắn.

Hắn đã thay đổi phong cách ăn mặc hoàn toàn, một chiếc áo len dệt màu kem phối cùng quần dài màu kaki.

Mái tóc vàng hoe trước kia đã nhuộm lại thành màu đen tuyền, chải chuốt gọn gàng về phía sau, trên mặt còn đeo một chiếc kính không gọng.

Trông hắn chững chạc, ấm áp, thoạt nhìn qua cứ tưởng là anh trai tôi không bằng.

Nhớ tới lời cảnh cáo bảo tôi biến xa hắn ra, tôi thu lại vẻ kinh ngạc trên mặt, lẳng lặng tiếp tục lau tóc.

Thế nhưng Thịnh Khải Vọng lại không còn ngó lơ tôi như dạo trước nữa.

Hắn tiến thẳng về phía tôi, gi/ật lấy chiếc khăn tắm trên tay tôi rồi tự tay lau tóc cho tôi.

Hai người bạn cùng phòng nhìn thấy cảnh này chẳng có chút phản ứng nào, bỏ mặc một mình tôi ngơ ngác không biết phải làm sao.

"Để... để em tự làm."

Bàn tay đang lau tóc khựng lại một nhịp, nhưng ngay sau đó lại tiếp tục thao tác.

Hắn kẹp ch/ặt tôi ở gi/ữa hai ch/ân mình, tôi chẳng dám cựa quậy thêm nữa.

Ngón tay của Thịnh Khải Vọng qua lớp khăn tắm khẽ vò vò mái tóc tôi.

Động tác của hắn rất đỗi nhẹ nhàng, lau từ đỉnh đầu xuống tận ngọn tóc, rồi lại quay ngược lên trên.

Tôi ngồi cứng đờ trên ghế, nhưng trong lòng lại vô thức dâng lên một chút vui vẻ kỳ lạ.

Mái tóc đã khô bớt một nửa rồi mà hắn vẫn chưa chịu dừng lại.

"Cũng gần khô rồi..."

"Chưa khô."

Tôi đành phải tiếp tục ngoan ngoãn ngồi yên.

Những ngón tay hắn luôn lách vào từng kẽ tóc tôi, chậm rãi chải vuốt.

Giống như đang mơn trớn vuốt ve một chú mèo nhỏ.

Triệu Dương thò đầu ra từ giường tầng trên, mấp máy môi định nói gì đó.

Thịnh Khải Vọng phóng một ánh mắt cảnh cáo đầy đe dọa về phía gã.

Triệu Dương lập tức rụt đầu trở lại.

Đến khi lau xong tóc, hắn lại cất lời: "Lại đây, tao m/ua cơm về cho mày này."

Nhưng tôi vừa mới ăn xong rồi mà.

"Em ăn mất rồi..."

Khóe môi Thịnh Khải Vọng nở nụ cười, nhưng đôi mắt lại đong đầy sự cảnh giác, hệt như nếu tôi không nghe lời thì hắn sẽ lao tới vồ lấy tôi ngay lập tức.

Tôi lẳng lặng bước lại gần.

Dáng vẻ của hắn cũng thả lỏng hẳn ra.

Vừa mới ngồi xuống, hắn đã gắp một miếng thức ăn đưa tới tận miệng tôi, hệt như cái cách tôi từng đút cơm cho hắn dạo trước.

Tôi đành phải há miệng ngoan ngoãn nuốt xuống.

Hắn giơ tay quệt nhẹ qua khóe môi tôi.

"Dính nước sốt rồi này."

Tôi giương mắt nhìn từng cử chỉ của hắn, mặt chợt hơi nóng lên.

"Tiểu Dữ ngoan, sau này tao sẽ đối xử thật tốt với mày."

Cứ thế bắt tôi chén bằng sạch cả bát cơm, hắn mới chịu tha cho tôi quay về giường nằm.

Tôi trùm chăn nằm trên giường, đầu óc rối tung rối bời.

Tôi xoay người một cái, lại nghe thấy phía giường đối diện vang lên tiếng động khẽ khàng.

Chương 7:

Hắn cũng xoay người.

Rồi lại xoay người thêm lần nữa.

Tôi giương mắt đăm đăm nhìn lên trần nhà, mất ngủ trằn trọc cho tới tận sáng tiễn bình minh.

Tôi rón rén, bò xuống giường để đi học tiết tám giờ sáng.

Tại vị trí chỗ ngồi của Thịnh Khải Vọng đã có người ngồi sẵn, trên mặt bàn còn đặt một túi ni lông.

Mái tóc đen vuốt ngược về sau, áo khoác dệt màu kem cùng chiếc quần màu kaki.

"Anh?"

Người đó ngẩng đầu lên, hóa ra lại chính là Thịnh Khải Vọng.

Ánh mắt đằng sau gọng kính không gọng, có phần gượng gạo thiếu tự nhiên.

Tạo hình ăn mặc này thật sự quá đỗi giống anh trai tôi...

Hắn dúi chiếc túi ni lông vào tay tôi.

"Ăn xong rồi hẵng đi học, hôm nay tao phải về nhà một chuyến, mày ở lại ngoan ngoãn lên lớp nhé."

Bánh bao và sữa đậu nành, vẫn còn bốc hơi nóng hổi.

"Cảm ơn cậu."

Hắn "ừm" một tiếng, rồi quay người trở về chỗ của mình.

Tôi cắn một miếng bánh bao, nhìn liếc qua thì thấy hắn cũng đang đăm đăm nhìn mình.

Tôi đỏ bừng mặt không dám nhìn tiếp, cắm cúi tập trung ăn nốt cái bánh bao.

Danh sách chương

5 chương
04/08/2026 19:31
0
04/08/2026 19:31
0
04/08/2026 19:31
0
04/08/2026 19:31
0
04/08/2026 19:31
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trọng sinh năm cuối cấp, cả lớp tin vào bùa thi cử, tôi dẫn đầu vỗ tay tán thưởng (Phần tiếp theo)

Chương 10

4 phút

Mỗi Ngày Đều Sợ Đại Ca Trường Bẻ Thẳng Thành Cong

Chương 12

6 phút

Em chồng chiếm đoạt tân phòng, tôi bế con dứt khoát rời đi, một năm sau họ phải ngước nhìn

Chương 20

7 phút

Nữ quỷ mang thai chấn động tam giới, Đế quân hạ phàm tranh giành cốt nhục, nàng vừa mở lời, ngài ngẩn ngơ

Chương 21

12 phút

Ly hôn đi! Người mới của anh đã chọc giận tôi rồi (Toàn văn)

Chương 7

19 phút

Anh ta nói ánh trăng sáng đã trở về, tôi quay lưng ra nước ngoài

Chương 34

20 phút

Mài mực cho lão già thôn quê năm năm, ngày thái tử chọn phi mới biết ông là đế sư

Chương 6

29 phút

Sau khi mang thai bỏ trốn, người chồng từng chê tôi vô sinh đã hối hận đến phát điên (Phiên ngoại hoàn)

Chương 7

33 phút
Bình luận
Báo chương xấu