Sau khi quay về cửa hàng giấy, tôi thắp ba nén hương.
Mùi thơm dịu dấy lên, khói xanh lượn lờ bay cao.
Mấy h/ồn m/a xuất hiện, trong đôi mắt màu đỏ chứa đầy sự thỏa mãn.
“Cảm ơn cô gái đã giúp chúng tôi giải tội trầm oan.”
Tôi nâng tay đỡ họ đứng dậy.
“Không cần cảm ơn tôi, thiện á/c đến cùng ắt có báo, q/uỷ sai có ghi chép mà.”
“Ngược lại mấy người các cô, x/é sống linh h/ồn của cậu ta, e là q/uỷ sai sẽ không dễ dàng tha cho mấy người.”
Mấy người đồng thanh trả lời.
“Đại th/ù đã báo, không oán không h/ận!”
Lời vừa dứt, một cơn gió mát thổi tới, hai q/uỷ sai tay cầm xích sắt xuất hiện.
Tôi khom người hành lễ.
“Đại ca q/uỷ sai. Làm phiền rồi.”
Q/uỷ sai gật đầu với tôi, sau đó quấn xích sắt lên người mấy linh h/ồn, đưa mấy người đi đến nơi u minh xa xôi.
Khi sắp biến mất, cô chị trong cặp sinh đôi quay đầu hỏi tôi.
“Văn Văn, em gái tôi, nó…”
Mặc dù rất không muốn nói ra những lời tà/n nh/ẫn, nhưng tôi lại không giỏi nói dối.
“Em gái cô đã h/iến t/ế linh h/ồn để nguyền rủa Lục Phong Ngôn, chỉ cần Lục Phong Ngôn đời đời kiếp kiếp chịu khổ, em gái cô sẽ không thể giải thoát.”
Cô ấy khóc như mưa, bị q/uỷ sai kéo đi, trong không trung chỉ còn lại một tiếng thở dài.
Bình luận
Bình luận Facebook