Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
17、
Bình luận đã lâu không thấy lại xuất hiện:
[Cuối cùng cũng hiện bình luận rồi!]
[Cốt truyện gốc bị hỏng nên bình luận mới biến mất bấy lâu nay đấy.]
[Cốt truyện gì quái đản vậy, công coi thụ như th/uốc thôi, chẳng có chút tình cảm nào.]
[Công không lẽ thật sự thích cậu beta đó chứ?]
[...]
Tần Mục Dã dắt tôi rời khỏi phòng thí nghiệm về nhà. Về đến nhà, cơn nghén lại hành hạ tôi, Tần Mục Dã lẳng lặng tỏa ra pheromone xoa dịu.
Hắn lạnh mặt hỏi: "Đói chưa?"
Tôi lắc đầu: "Không đói, muốn ăn trái cây."
Hắn bắt đầu gọt táo, nhưng kỹ năng dùng d/ao của hắn rất tệ, gọt xong chẳng còn lại bao nhiêu thịt táo. Tôi vẫn đón lấy ăn một miếng.
Hắn ngồi đối diện nhìn tôi, ánh mắt dời xuống bụng tôi, vành mắt lại đỏ lên.
Vốn dĩ tôi định nói cho hắn biết sự thật, nhưng thấy bộ dạng đó của hắn cũng thú vị nên muốn trêu thêm chút nữa.
Mấy ngày liên tiếp, tôi nói gì Tần Mục Dã cũng lạnh mặt đi làm theo.
Tôi không cho hắn ngủ cùng, hắn liền đợi tôi ngủ say rồi lén bò lên giường, lén hôn lên mặt tôi một cái rồi lẳng lặng xoa bóp đôi chân bị phù nề vì mang th/ai cho tôi.
Một ngày nọ khi hắn đang ngồi xổm bóp chân cho tôi, tôi thong thả bảo: "Thật ra đứa bé trong bụng là của anh đấy."
Hơi thở của hắn khựng lại, ngơ ngẩn nhìn tôi.
Tôi tưởng hắn không tin: "Thật sự là của anh, không tin chúng ta có thể đi bệ/nh viện giám định. Mùi gỗ thông trước kia anh ngửi thấy là pheromone tôi m/ua đấy."
Hắn vẫn bất động nhìn tôi.
Không biết qua bao lâu, hắn đột nhiên ôm ch/ặt lấy tôi, gục đầu vào vai tôi khóc thút thít, miệng vẫn lẩm bẩm: "Của tôi, là của tôi..."
18、
Sau một liệu trình điều trị bằng th/uốc, chứng mất ngủ của Tần Mục Dã đã hồi phục khá tốt.
Khi liệu trình cuối cùng kết thúc, Tần Mục Dã vào phòng tắm tắm rất lâu. Sau khi ra ngoài, hắn bắt tôi ngửi: "Thế nào? Có phải không còn mùi pheromone nào khác nữa không?"
Sau khi tôi gật đầu, hắn bắt đầu quấn lấy tôi đòi hỏi, nói nếu không làm thì không ngủ được.
Tôi biết hắn lừa mình nên không thèm để ý. Bây giờ hắn không dám ép buộc tôi nữa, chỉ biết lặp đi lặp lại lời c/ầu x/in.
Vào giữa th/ai kỳ, Tần Mục Dã đưa tôi đi khám.
Hắn cố tình hỏi bác sĩ chuyện sinh hoạt vợ chồng có ảnh hưởng đến th/ai nhi không. Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của bác sĩ, hắn càng quấn tôi dữ dội hơn.
Khi tôi đồng ý, hắn chẳng khác nào một con sói đói. Đến lần thứ tư, tôi không nhịn được mà t/át hắn một cái: "Còn không dừng lại thì sau này đừng hòng chạm vào tôi nữa!"
Hắn mới chịu dừng lại, tự mình vào phòng tắm dội nước lạnh. Khi quay lại, tôi thương lượng với hắn: "Sau này mỗi tuần một lần, và mỗi lần không được quá ba hiệp."
Hắn trưng ra bộ mặt mếu máo: "Em muốn lấy mạng tôi sao? Chiêu Chiêu, vợ ơi, ít quá rồi. Một tuần năm lần là giới hạn của tôi."
Tôi nhíu mày: "Một tuần hai lần."
Hắn lắc đầu: "Một tuần năm lần."
Tôi thỏa hiệp: "Một tuần bốn lần, không thương lượng gì nữa."
Khóe miệng hắn nhếch lên: "Chốt đơn!"
...
Tôi cảm thấy mình hình như sập bẫy rồi, nhưng trong lòng lại nảy nở cảm giác hạnh phúc.
[HẾT]
1
Chương 25
Chương 7
Chương 8
Chương 11
Chương 10.
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook