Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Không ai dám đến gần hắn, tiếp cận hắn chỉ vì sự kính trọng, kèm theo đó là sự xa cách và ngưỡng vọng. Nhan Tín cảm thấy giống cái nhân loại trong lòng mình cũng không tệ, ít nhất cảm giác xa cách không quá nặng nề.
"Trong quan niệm của nhân loại chúng tôi, việc người lạ nhìn chằm chằm vào mọi hành động của bạn khi không được cho phép sẽ bị lên án, thậm chí là bị trừng ph/ạt." Mặt tôi vùi vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, giọng nói lí nhí: "Tôi thực sự rất sợ bị giám sát, cứ nghĩ đến việc có người nhìn mình suốt cả ngày, tôi cảm thấy không thoải mái chút nào."
Giọng nói trầm ấm của Nhan Tín vang lên trên đỉnh đầu tôi: "Nghiêm trọng đến vậy sao?"
"Đúng, cực kỳ nghiêm trọng."
Im lặng một lát, Nhan Tín mở lời: "Đồ đạc trong lãnh địa của ta xưa nay không cho phép kẻ khác chạm vào, cô cũng vậy. Ta không cho phép ai có ý đồ với đồ của mình."
Ý ngoại ngôn là sẽ không để người khác giám sát tôi.
"Vậy còn anh thì sao?" Tôi hỏi hắn.
Nhan Tín không hiểu: "Ý cô là gì?"
"Anh cũng sẽ không giám sát tôi nữa, đúng không?"
Nhan Tín lắc đầu: "Cô là của ta, ta có quyền biết cô đang làm gì."
08.
Tuyên cáo giành quyền riêng tư thất bại t.h.ả.m hại.
Việc ngủ lại vào buổi tối là một nan đề mới. Nhan Tín đã đi tắm, tôi nghe tiếng nước chảy không ngừng mà lòng càng lúc càng lo âu.
Một lúc sau, tiếng nước tắt hẳn. Nhan Tín chỉ quấn đ/ộc một chiếc khăn tắm quanh hông, để trần nửa thân trên bước ra. Mái tóc ướt đẫm bết lại thành từng lọn, được hắn dùng tay vuốt ngược ra sau thành kiểu tóc undercut đầy nam tính. Hắn thực sự rất mê người, đẹp đến mức có thể dùng từ "sắc sảo đến từng centimet", hệt như một nhân vật được dựng đồ họa 3D trong trò chơi ở Thế kỷ 21.
Nhan Tín bắt gặp ánh mắt của tôi, bèn hỏi: "Thời kỳ phát tình của cô tới rồi sao?"
Cạn lời thật sự, ánh mắt của tôi lộ liễu đến thế cơ à? Tôi khẽ ho vài tiếng để xua tan bầu không khí ngượng ngùng. Nhan Tín xoay lưng về phía tôi rồi ngồi xuống mép giường, nệm giường bên đó hơi lún xuống một chút, hắn hỏi: "Đi tắm không?"
"Tôi không có quần áo để thay."
"Ra khỏi cửa rẽ phải là phòng thay đồ, chiều nay họ vừa mới đưa tới."
Kiếp trước làm một thân phận "cu li" thấp kém, tiết kiệm chắt bóp mãi mới đổi được một tấm vé máy bay đi Palau. Kiếp này ngoại trừ việc mất đi chút tự do cá nhân, thì hôn nhân đã có, ăn mặc cũng chẳng phải lo. Cuộc đời nào tốt hơn, tôi cũng chẳng biết nữa.
Tắm rửa xong bước ra, tôi thấy Nhan Tín đang nằm trên giường nhắm mắt tịnh dưỡng. Tôi rón rén nằm xuống phía bên kia, cố ý giữ khoảng cách với hắn.
"Lại gần ta một chút." Hắn khẽ mấp máy đôi môi mỏng, mắt vẫn nhắm nghiền.
Tôi nhích về phía hắn một chút theo kiểu tượng trưng, Nhan Tín lại cất lời: "Gần chút nữa."
Bất lực, tôi đành phải nhích thêm một tí. Nhan Tín mất kiên nhẫn "chậc" một tiếng rồi mở mắt ra, sải tay dài vươn tới ôm lấy tôi, kéo tuột vào lòng. Gò má áp sát vào cơ n.g.ự.c rắn chắc của hắn khiến tôi bắt đầu nóng bừng lên. Phải làm sao đây? Chẳng lẽ ngay đêm nay tôi phải "trao thân" luôn sao?
Đèn trong phòng đột nhiên tắt ngóm, tôi đoán Nhan Tín đã dùng tinh thần lực để tắt đèn. Trong bóng tối, giọng nói trầm thấp của Nhan Tín hơi khàn đặc, mang theo chút âm sắc quyến rũ: "Chưa đầy một tháng nữa là tới thời kỳ phát tình của ta. Ta biết cô khó mà thích nghi được với ta, ta cũng vậy. Nhưng thời gian để chúng ta dung hòa không còn nhiều nữa đâu."
Xem ra, đêm nay vẫn còn an toàn.
"Tại sao anh không mặc quần áo?" Ý tôi là đồ ngủ. Hắn sao lại... kh/ỏa th/ân hoàn toàn thế này?!
Nhan Tín chạm vào chiếc áo choàng ngủ trên người tôi, thắc mắc: "Đi ngủ thì mặc quần áo làm gì? Khó chịu lắm."
Dường như bọn họ không có khái niệm mặc đồ khi đi ngủ. Tôi cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình hết mức có thể, may mà hắn không bắt tôi phải cởi đồ. Chiếc giường đôi rộng thênh thang giờ đây trông nhỏ bé đến lạ kỳ. Nhan Tín dán c.h.ặ.t lấy tôi, cánh tay ôm rất c.h.ặ.t. Tôi vừa định cựa quậy thoát ra một chút, hắn liền lên án ngay: "Chúng ta kết hôn rồi."
Tôi không ngủ ngon nổi. Để tránh chạm vào hắn, tôi giữ nguyên một tư thế không dám nhúc nhích, cả đêm ngủ đến mức lưng đ/au eo mỏi. Sáng ra, khi tôi còn đang lơ mơ thì Nhan Tín đã quần áo chỉnh tề cúi sát vào mặt tôi, dặn dò: "Ta đã mở quyền ra vào tầng này cho cô. Ta đi xử lý chút việc, đợi ta về."
Cố nén cơn buồn ngủ, tôi ừ một tiếng cho qua chuyện rồi tiễn Nhan Tín đi. Đến khi có người vào đưa cơm, tôi mới thực sự tỉnh hẳn. Ăn xong, chẳng có hoạt động giải trí nào, thực sự là buồn chán đến phát đi/ên. Tôi bắt đầu đi xem xét từng căn phòng một.
Tất cả các phòng đều có thể đi xuyên tường, duy chỉ có căn phòng khảm đ/á quý trên tường là không thể. Có báu vật gì ở đây sao? Thời gian còn lại tôi lại nằm dài trên giường, trong chăn vẫn còn vương lại hơi thở của Nhan Tín, một mùi hương thanh lãnh, vấn vít không tan.
Có phải vì quá buồn chán không? Tôi thế mà lại có chút mong hắn ở đây. Khi Nhan Tín trở về, tôi đã nhìn trần nhà được hơn một tiếng đồng hồ rồi. Hắn vừa tháo cà vạt vừa bước về phía tôi. Hắn cúi đầu nhìn tôi đang nằm dài trên sàn phòng khách, hỏi: "Đang sống mòn đấy à?"
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook