Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi vẫn âm thầm hy vọng vào một lời giải thích, nhưng Tạ Giang Tri lại cứ thế bặt vô âm tín.
Qua mấy ngày đầu óc mụ mẫm, sức khỏe lão Tống cũng dần khá hơn.
Tôi rút sạch tiền trong kho bạc nhỏ ra, may ra cũng đủ để xoay vòng vốn cho công ty.
Tôi gắng gượng vực dậy tinh thần, ép bản thân lao vào công việc. Đàn ông trên đời vốn có hàng ngàn hàng vạn, người này không hợp thì thay người khác thôi.
Chương 9:
Vừa thay mặt phòng thu âm phát biểu chiêu sinh ở trường cũ xong, tôi thong thả bước ra khỏi cổng trường. Cậu đàn em khóa dưới vốn rất nhiệt tình, cứ một tiếng gọi chị, hai tiếng gọi chị nghe ngọt xớt.
Cậu ấy vừa trò chuyện vừa tiễn tôi ra tận cổng.
Và rồi tôi bất thình lình rơi vào một vòng tay lạnh lẽo.
Hơi thở quen thuộc khiến sống mũi tôi bỗng chốc trở nên cay xè.
"Chị ơi, em về rồi đây."
"Mấy ngày nay em phải vào vùng núi sâu nên điện thoại không có sóng, sau đó lại còn bị mất máy nữa..."
Tôi quyết liệt vùng khỏi vòng tay ấy, lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt cậu ta.
Đôi mắt Tạ Giang Tri cũng lập tức trầm xuống khi liếc nhìn thấy người bên cạnh tôi.
Cậu đàn em kia hơi ngố, thấy sắc mặt tôi không vui liền hồi hộp hỏi:
"Chị ơi, anh ta là ai vậy?"
"Em về trước đi."
Tạ Giang Tri dường như vừa bị cư/ớp mất lời thoại nên sắc mặt cậu ta lại càng thêm khó coi.
Tôi chậm rãi lên tiếng: "Tạ Giang Tri, tôi vốn chẳng còn thiết tha nghe cậu giải thích nữa. Hai ta cứ thế kết thúc đi, tôi thực sự quá mệt mỏi rồi."
Cậu ta cúi đầu nhìn tôi, đôi mắt cứ thế tối sầm lại.
Tôi dứt khoát xoay người bỏ đi, nhưng chẳng thể ngờ sau lưng mình, trong đáy mắt của cậu thiếu niên đang có một cơn bão tàn khốc đầy bệ/nh hoạn đang không ngừng tuôn trào: "Không đời nào đâu, chị."
Chương 24
Chương 1
6
7
Chương 6
Chương 1
6 - END
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook