TƯỚNG QUÂN LẠI ĐƯA NỮ TỬ VỀ RỒI

TƯỚNG QUÂN LẠI ĐƯA NỮ TỬ VỀ RỒI

Chap 9

13/04/2026 11:31

Trước khi đi, hắn nắm tay Diệp Linh với vẻ thâm tình: "Linh Nhi, đợi nàng sinh con trai, ta sẽ nâng nàng lên làm chính thê. Ta ra chiến trường, sẽ giành lấy một chức Mệnh phụ cho nàng, nhất định sẽ khiến nàng vẻ vang vô hạn."

Diệp Linh không nỡ: "Phu quân bình an trở về là tốt rồi, những thứ khác có gì quan trọng?"

Lâm Hạnh Nhi nhai hạt dưa, bóp giọng, nói đồng thanh với Lư Đình: "Linh Nhi, đời này ta nhất định không phụ nàng."

Diệp Linh cảm động đến mắt đẫm lệ.

Lâm Hạnh Nhi trợn mắt, "khạc" một tiếng nhổ vỏ hạt dưa, vỗ vỗ tay rồi bỏ đi.

Quả nhiên, nửa năm sau, Lư Đình mang về một nữ tử thứ ba.

17.

"Ta đối với Nhu Nhi là tình yêu chân thành."

Ta gật đầu hiểu rõ, quen thuộc nhấc m.ô.n.g lên, chuẩn bị kiểm kê lại gia sản của ta.

"Phu nhân, ta muốn nạp thêm một thiếp."

Ta khó hiểu đặt m.ô.n.g xuống, ngoáy ngoáy tai: "Sao thế, bốn người, muốn đủ một bàn mạt chược à?"

Lư Đình ôm Nguyễn Nhu, cười đắc ý: "Chính là sợ phu nhân ở nhà buồn chán, tìm cho nàng một người bầu bạn. Nhu Nhi thật lòng yêu mến ta, không màng danh phận. Nếu phu nhân không có ý kiến, thì chọn ngày lành rước nàng ấy vào cửa đi."

Nguyễn Nhu e thẹn rúc vào lòng Lư Đình, liếc nhìn ta: "Vị này chính là phu nhân sao? Hung dữ quá đi. Không như thiếp, chỉ biết thương 'ca ca' thôi."

Lâm Hạnh Nhi khóe miệng gi/ật giật: "Tỷ tỷ, có phải đụng hàng rồi không?"

Ta nhìn chằm chằm Nguyễn Nhu một lúc lâu, đứng dậy đi ra ngoài: "Vị trí chính thê này tặng cho ngươi đấy. Lư Đình, hôm nay chúng ta hòa ly."

Lư Đình vẻ mặt rối bời, muốn cản ta lại: "Phu nhân, có gì thì nói chuyện đàng hoàng, sao động một chút là đòi hòa ly?"

Lâm Hạnh Nhi kinh ngạc trong chốc lát, dùng sức kéo Lư Đình ra, bản thân thì vội vàng chạy theo: "Ta đi theo phu nhân!"

Diệp Linh không biết từ lúc nào cũng xuất hiện ở cửa lớn, lạnh lùng nhìn mọi chuyện, ném bát th/uốc trong tay xuống: "Ta cũng đi theo phu nhân!"

Đột nhiên nàng ta lại nhớ ra điều gì, sải bước đến trước mặt Lư Đình, giơ tay t/át hắn hai cái, đầy h/ận th/ù nói: "Kẻ vo/ng ân phụ nghĩa, đồ vô liêm sỉ!"

Lư Đình bị đ/á/nh cho đờ đẫn, đang định nổi cơn thịnh nộ, ta đã sớm như ch/áy đ.í.t mà nhảy lên xe ngựa, phóng đi thật xa.

Trên xe ngựa, Lâm Hạnh Nhi vén rèm nhìn ra sau, Diệp Linh ngây người ra, ta hớt hải nói với phu xe: "Đến phủ Trưởng công chúa!"

Trưởng công chúa kể từ sau chuyện tặng rư/ợu, liền đối xử với ta vô cùng thân thiết, thấy ta vẻ mặt hoảng hốt, bèn nắm lấy tay ta hỏi: "Lư phu nhân đừng vội, có phải gặp phải chuyện khó khăn gì rồi không, ta sẽ giúp ngươi giải quyết!"

Ta vội vàng chối bỏ qu/an h/ệ: "Ta đã hòa ly với Lư Đình rồi, không phải Lư phu nhân nữa. Người vợ mới cưới của Lư Đình, tai to rủ xuống, môi có lỗ xỏ, cổ có vết vòng, không giống người Trung Nguyên. Lư Đình là kẻ thô lỗ, không biết cách ăn mặc của nữ tử, ta buôn b/án ở nhiều nước, nên nhận ra, đây là dấu vết trang sức mà quý nữ Tượng Quốc thường đeo! Người phụ nữ đó, e là gián điệp của Tượng Quốc!"

18.

Sau khi đẩy chuyện cho Trưởng công chúa, ta lại không ngừng nghỉ mang thư hòa ly đến quan phủ làm thủ tục, rồi lại sai quản sự dẫn vài tráng hán đến Lư gia, kéo gia sản hồi môn của ta về.

Bức thư hòa ly đó, là do năm xưa Lư Đình muốn cưới Lâm Hạnh Nhi mà ký, ta vẫn luôn cất giữ cẩn thận, nay cuối cùng cũng có dịp dùng đến.

Có bức thư đó, quản sự đường đường chính chính đến cửa, trực tiếp dọn sạch Lư gia.

Lư Đình đương nhiên không chịu, nhưng quản sự của ta cũng không phải dạng vừa, hai người họ tranh cãi thế nào thì ta không quan tâm nữa.

Sau khi giao phó mọi chuyện, ta cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, trở về Kim gia vùi đầu vào giấc ngủ.

Khi tỉnh dậy, phụ thân ta ngồi phịch xuống đầu giường, vẻ mặt hiền hậu: "Con gái, con hòa ly mà sao lại mang cả tiểu thiếp của người ta về luôn vậy? Hề hề, không hổ là con gái của Kim gia ta, không bao giờ làm chuyện lỗ vốn."

Ta vui vẻ đáp: "Đương nhiên."

Phụ thân ta xoa xoa tay: "Ngày xưa con còn nói Lư Đình tuấn tú, sao không mượn giống sinh một đứa con rồi hả hòa ly luôn? Con làm ra nhiều sản nghiệp như vậy, hôm nay nhà máy chăn bông, ngày mai nhà máy cao su, cũng phải có một người thừa kế chứ? Ta thấy quản sự nhà ta cũng không tệ, tuấn tú, lại tốt với con..."

Ta khẽ cười: "Phụ thân, sản nghiệp nhà chúng ta là một chuỗi lớn như vậy, một người thừa kế sao đủ? Phụ thân cứ yên tâm, con đã bồi dưỡng hơn một trăm người, những đứa lớn hơn một chút thì sang năm đã có thể bắt đầu làm việc rồi."

Mắt phụ thân ta trợn tròn như cái chuông đồng.

Nhà trẻ mồ côi mà ta xây ở Nam Châu năm đó, không phải là làm việc thiện một cách vô ích.

Hơn trăm đứa trẻ, ta cho ăn ngon mặc đẹp, mời phu tử, thủ quỹ đến dạy, là để sau này chúng làm việc cho ta, giúp ta quản lý sản nghiệp của Kim gia trải khắp cả nước.

Năm ngoái ta tranh thủ đi thị sát một vòng, những đứa trẻ được nhận vào nhà trẻ mồ côi, phần lớn là nữ nhi bị bỏ rơi, đứa nào đứa nấy đều được nuôi dưỡng kháu khỉnh đáng yêu, ngoan ngoãn thông minh.

Nhìn thấy ta, chúng vây quanh gọi ta là Đại Chưởng quỹ, giọng nói ngọt ngào mềm mại, khiến lòng ta tan chảy.

Ta không cần phải uống th/uốc đắng đen ngòm, không cần phải trải qua nỗi đ/au mang th/ai sinh nở, chỉ cần bỏ ra chút tiền bạc, đã có hơn trăm cô con gái đáng yêu, quả là quá hời.

Ngày này, ta nhàn nhã nằm trên ghế mây, quản sự đến báo cáo với ta: "Tiểu thư, đã mang tất cả đồ đạc trong Lư gia về, từ giường chiếu bàn ghế, đến nồi niêu xoong chảo đũa, đều đã mang về, cửa sắt sơn đỏ cũng tháo xuống, những chiếc cột vàng cũng đã bóc hết lớp vàng ra mang đi, những cây đào cây mận cây nho đã trồng cũng đều đào lên mang đi. Đóng đầy mấy chục xe, cả kinh thành đều thấy, khắp hang cùng ngõ hẻm đều bàn tán chuyện này."

Ta gật đầu: "Mọi người đều biết ta đã hòa ly là được."

Quản sự nói: "Lư gia đã trở thành nhà trống, bị cả kinh thành chê cười, Lư Đình lại sĩ diện, còn muốn tổ chức hôn sự long trọng, rầm rộ phát thiệp mời, chỉ có vài đồng liêu của hắn đến, những người có qu/an h/ệ tốt với tiểu thư như nhà Thượng thư, Thị lang, đều từ chối không đến."

Ta không khỏi cười: "Đến lúc khách khứa đến, e rằng ngay cả ghế cũng không có mà ngồi."

Quản sự lén nhìn vẻ mặt ta, đột nhiên lắp bắp nói: "Tiểu thư, người có suy nghĩ tái giá không? Ta, ta, ta nguyện tự tiến cử, đổi họ thành Kim..."

Ta liếc nhìn hắn một cái, trêu chọc nói: "Chỉ vậy thì làm sao đủ? Phụ thân ngươi cũng phải đổi họ."

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 11:31
0
13/04/2026 11:31
0
13/04/2026 11:31
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu