SAU KHI PHÂN HÓA THÀNH BETA, TÔI LY HÔN VỚI KẺ THÙ KHÔNG ĐỘI TRỜI CHUNG

Sau khi phân hóa lần hai thành beta, tôi đề nghị ly hôn với kẻ th/ù không đội trời chung đã liên hôn với mình suốt nhiều năm.

Kỳ Thành Ngạn hết lần này đến lần khác né tránh, thậm chí rất lâu không trở về căn nhà hai chúng tôi sống chung.

Tôi không thể nhịn thêm được nữa.

Trong bữa tiệc gia đình, trước mặt tất cả mọi người, tôi lại một lần nữa nhắc tới chuyện này.

Nhưng thứ đến trước câu trả lời lại là một cái t/át của người mẹ alpha.

Bà nói:

“Có làm lo/ạn cũng phải nhìn trường hợp. Trước mặt thông gia và bao nhiêu người như thế mà con nói chuyện này, con thấy thích hợp sao?”

Cái t/át quá mạnh.

Trong đầu tôi lập tức vang lên những tiếng ù ù không dứt.

Kỳ Thành Ngạn vội đỡ tôi từ phía sau, giúp tôi không ngã ngửa vào đống bánh ngọt hoa mỹ nhưng vô dụng kia.

Tôi như bị điện gi/ật, lập tức đẩy anh ra.

Động tĩnh bên này nhanh chóng thu hút sự chú ý của mọi người, sắc mặt ai nấy đều trở nên khó coi.

Ba tôi, Trần Ng/u, vội chạy tới ôm vai tôi, khẽ hỏi:

“Có phải vừa rồi bọn ba cứ giục hai đứa chuẩn bị mang th/ai nên con gi/ận không?”

“Không sao đâu. Chỉ cần tranh thủ mấy năm này…”

Tôi đột ngột rút tay về.

“Đừng nói nữa.”

Khi ngẩng mắt lên, mắt tôi đã đỏ ngầu.

Dường như Kỳ Thành Ngạn nhận ra điều gì.

Anh bước nhanh tới, nắm tay tôi định kéo ra ngoài, còn không quên nói với mấy vị trưởng bối:

“Xin lỗi ba mẹ. Hai ngày nay cậu ấy đang gi/ận con.”

Nhưng tôi đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích.

“Nhìn đứa nhỏ này xem, lớn từng này rồi mà còn trẻ con thế.”

Cha mẹ Kỳ vội cười giảng hòa.

Bà Mạc Hiểu Thanh nâng ly rư/ợu, chạm cốc với cha Kỳ.

“Đứa nhỏ không hiểu chuyện, đừng trách.”

Người nhà họ Kỳ lập tức nói:

“Sao có thể chứ? A Diễm gả sang nhà chúng tôi sáu năm rồi, chúng tôi đã sớm xem thằng bé như con ruột.”

Tôi không nghe nổi những lời ấy nữa.

Lại một lần nữa mạnh tay đẩy Kỳ Thành Ngạn ra.

Nhưng chính mình cũng chẳng khá hơn.

Lúc ngã xuống, tôi theo bản năng túm lấy bức tượng xinh đẹp bên cạnh.

Chân đế của bức tượng không được cố định chắc chắn.

Khi nó vỡ tan bên cạnh tôi, một tiếng động lớn vang lên.

Tôi như bị dọa ngây người, sững sờ ngồi dưới đất.

Ba vội chạy tới kéo tôi dậy.

Kỳ Thành Ngạn đã ngồi xổm xuống kiểm tra xem tôi bị thương ở đâu.

“A Diễm, có bị thương không?”

“Để anh xem.”

“Đứa nhỏ này, sao lại bất cẩn thế?”

“Dọa ch*t ba rồi.”

Tôi lại cười khổ.

Tự mình chậm rãi bò dậy.

“Mẹ.”

Tôi nhìn người phụ nữ trong mắt đã bừng bừng lửa gi/ận.

Cố nén r/un r/ẩy, hỏi:

“Chậu thường xuân ban đầu đặt ở đây đâu rồi?”

Bà giống như que diêm cuối cùng cũng quẹt trúng mặt hộp.

Chỉ một tia lửa đã n/ổ tung.

“Trần Diễm!”

“Mẹ thấy con đi/ên rồi!”

“Lâu như vậy không về nhà, vừa về đã đòi ly hôn, bây giờ lại hỏi một chậu cỏ rá/ch!”

“Trong mắt con còn có những người làm ba mẹ như chúng ta không?”

Tôi cố gắng kiềm chế mình.

Chỉ hỏi:

“Con chỉ muốn biết chậu thường xuân vốn đặt ở đây đã đi đâu.”

“Con…”

Trần Ng/u kéo bà lại, thả tin tức tố để trấn an.

“Nói chuyện cho đàng hoàng, đừng nổi gi/ận.”

“Chúng ta đã nói rồi mà. Khó khăn lắm con mới về, dịu giọng một chút.”

Bà nhìn tôi rất lâu.

Sau khi cố điều chỉnh lại nhịp thở, bà cười lạnh.

“Ch*t rồi.”

“Mẹ ném cả chậu ra thùng rác bên ngoài.”

“Giờ bị dọn đi đâu từ lâu rồi, ai mà biết.”

Tôi hé miệng.

Rất khó khăn mới nói được:

“Ba mẹ biết rõ…”

“Bà nội chỉ để lại cho con đúng một thứ đó.”

Kỳ Thành Ngạn khẽ nói:

“Không sao.”

“Anh đi tìm.”

“Nhất định sẽ giúp em tìm lại rồi trồng lại.”

Anh thả tin tức tố alpha ra để trấn an tôi.

Mùi lá trúc chậm rãi quấn quanh, tựa như đang ôm lấy tôi.

Nhưng rất nhanh, anh nhíu mày.

Sắc mặt trở nên kỳ lạ.

Trước đây, mặc dù tôi không ưa anh, nhưng chỉ cần anh thả tin tức tố, vì độ tương hợp AO quá cao, tôi ít nhiều cũng sẽ để lộ chút hương cỏ.

Hai luồng tin tức tố sẽ đan xen vào nhau.

Tôi nói:

“Thấy lạ đúng không?”

“Kỳ Thành Ngạn.”

Anh hỏi:

“Em sao vậy, A Diễm?”

Nhưng trong lòng anh đột nhiên vang lên hồi chuông cảnh báo.

Dường như giây tiếp theo sẽ xảy ra chuyện khiến anh đ/au khổ.

Trực giác của Kỳ Thành Ngạn không sai.

Tôi lấy bản báo cáo kiểm tra từ trong túi ra.

“Em phân hóa lần hai rồi.”

“Là beta.”

“Độ tương hợp giữa em và anh đã về không.”

Tôi phớt lờ những ánh mắt kinh ngạc xung quanh.

Bao nhiêu năm qua, tôi chưa từng bình tĩnh như lúc này.

Chỉ nói:

“Bây giờ…”

“Chúng ta có thể nghiêm túc nói chuyện ly hôn chưa?”

---

“Rốt cuộc là chuyện từ bao giờ?”

Bà Mạc ngồi trên sofa, day mi tâm.

Rõ ràng đã bị tôi chọc gi/ận không nhẹ.

Nhưng trước khi cuộc nói chuyện bắt đầu, bà đã bị omega của mình m/ắng cho một trận.

Lúc này mới chịu giả vờ bình tĩnh ngồi xuống nói chuyện.

Tôi nắm cốc trà.

Muốn tìm chút hơi ấm từ hai ngụm nước đã gần cạn.

“Nửa năm trước bắt đầu có triệu chứng.”

“Khoảng thời gian trước mới hoàn toàn phân hóa xong.”

Bên cạnh, Kỳ Thành Ngạn lập tức đứng bật dậy.

Không thể tin nổi.

“Chuyện lớn như vậy…”

“Từ đầu tới cuối em không hề nói với anh?”

Trong đôi mắt ấy lẫn lộn đ/au lòng và sửng sốt.

Tôi nhìn anh.

“Anh biết rõ mà.”

“Ngay từ đầu em chỉ muốn ly hôn với anh.”

“Chỉ cần nửa năm qua anh không trốn tránh, chịu trở về một lần…”

“Anh sẽ phát hiện.”

“Anh sẽ nhìn thấy trong căn nhà rộng lớn ấy…”

“Có một omega vì thiếu tin tức tố alpha dẫn dắt quá trình phân hóa, trong lúc bất lực chỉ có thể tự mình bóp ch/ặt tuyến thể.”

“Cho đến khi toàn bộ dịch tuyến bị cơn sốt phân hóa đ/ốt thành tin tức tố rồi thất thoát.”

“Tuyến thể giống như một cái nồi bị đun cạn hết nước.”

“Cuối cùng co rúm lại thành một cục kết.”

“Đáng tiếc…”

“Anh bỏ lỡ tất cả.”

Kỳ Thành Ngạn quay mặt đi.

Hít thật sâu.

Mãi mới thở ra một hơi dài.

Sau đó, anh nhìn tôi bằng ánh mắt mất mát.

“Em cũng biết…”

Danh sách chương

1 chương
1
11/07/2026 01:26
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu