Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
18.57 K
Lượt đọc0
Theo dõi19
ChươngTôi và kẻ th/ù không đội trời chung cùng nhau lăn xuống cầu thang. Cậu ta chấn thương n/ão, còn tôi g/ãy chân.
Anh em tốt đến thăm chúng tôi, tha thiết hỏi cậu ta:
"Anh thật sự không nhớ gì hết sao?"
Kẻ th/ù: "Ừ."
"Vậy anh có nhớ Lục Trạch Văn không?"
"Đó là ai, quan trọng à?"
Nghe thấy giọng điệu kh/inh thường đó, tôi nổi trận lôi đình, kéo mạnh tấm rèm ngăn giữa hai giường bệ/nh và hét lớn: "Ông đây là R... J..."
Chữ “bố” còn chưa kịp bật ra, đối phương đã nhìn tôi bằng hai mắt sáng rực và nói: "Vợ ơi!"
Tôi giơ ngón giữa lên chế giễu:
"Đừng tưởng gọi một tiếng “Vợ ơi” là có thể làm tôi gh/ê t/ởm được đâu, Cố Tự Minh, gà thì tập luyện thêm đi."
Bình luận
Bình luận Facebook