Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Bác hiểu lầm rồi, chúng cháu có đồ bỏ quên trên tàu, muốn quay lại lấy."
"Đi đi đi! Có đồ gì thì mai đến gặp nhân viên trong giờ hành chính, giờ không được lên tàu nữa."
Lời của bác bảo vệ khiến chúng tôi ngỡ như đã trở về thực tại, và Vương Minh Minh đã phạm phải một sai lầm không thể c/ứu vãn, "Vâng vâng, chúng cháu đi ngay đây."
18.
Tôi không bao giờ quên được trong dòng thời gian ấy, Vương Minh Minh – người đầu tiên bước chân ra khỏi cửa ga, đã bị l/ột sạch da thịt, biến thành một huyết nhân ngay trước mắt tôi như thế nào.
Nếu không phải vì chiếc khuyên tai vàng của tôi đột ngột rơi mất, khiến tôi kéo Trần T.ử Dương cúi xuống tìm một hồi, thì có lẽ câu chuyện đã kết thúc ngay từ lúc đó. Phát hiện ra điều kinh khủng, chúng tôi chạy trối c.h.ế.t về phía đoàn tàu để trốn tránh lão bảo vệ kia, y hệt như lần trước.
Có lẽ, lão bảo vệ đó cũng từng là một người trên chuyến tàu này. Chỉ có điều lần đó, cả tôi và Trần T.ử Dương đều chưa nhìn thấu được sự thật.
19.
Vương Minh Minh c.h.ế.t đi, trở thành "Học sinh Tiểu Minh", trở thành kẻ tiếp theo tìm cách mê hoặc để chúng tôi xuống tàu. Những màn đấu trí đấu lực như vậy, tôi và Trần T.ử Dương đã cùng trải qua thêm bảy lần nữa.
Cuối cùng, ở lần thứ bảy, tôi đã giành lại được ý thức của chính mình.
Và bây giờ là lần thứ tám, tôi sẽ chính tay đ/ập tan vòng lặp này.
20.
Tàu vào ga.
"Quý khách đã đến ga cuối của chuyến tàu này: 'Tận cùng của Luân hồi'."
"Mời quý khách nhanh ch.óng xuống tàu, không dừng lại trên toa hoặc tại khu vực sân ga."
Chuyến tàu này không phải không có điểm dừng chân. Chỉ là, nó chỉ có thể đưa một người duy nhất về đến đích. Tôi đứng dậy, dứt khoát bước xuống xe không một chút do dự. Đứng ở rìa sân ga cuối cùng ấy, tôi nhìn thấy vô số bản thể của chính mình đang đi tới từ mọi hướng. Trong miệng họ không ngừng lẩm nhẩm hai chữ: "Sống sót."
21.
"Bác sĩ! Bác sĩ ơi! Con gái tôi tỉnh rồi!"
Tôi tỉnh lại trong phòng hồi sức (ICU), người thân của tôi xúc động rơi nước mắt.
Mệt quá. Tôi nghĩ mình cần thêm một thời gian nữa để hồi phục cơ thể.
Tôi ngủ thiếp đi một lúc, trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi nghe thấy bác sĩ nói: "Bệ/nh nhân đã qua cơn nguy kịch, có thể chuyển sang phòng bệ/nh thường rồi."
22.
Vào đêm của bốn ngày trước, chuyến tàu điện ngầm tôi đi đã xảy ra một t.a.i n.ạ.n t.h.ả.m khốc. Mặt đất sụt lún, cả đoàn tàu bị ch/ôn vùi dưới lòng đất. Tin tốt là lúc đó không có nhiều người trên tàu. Tin x/ấu là trong số 37 hành khách, chỉ mình tôi còn sống.
Trong đó, 33 hành khách đã t.ử vo/ng tại chỗ khi được đào lên, một người tắt thở trên đường đến bệ/nh viện. Cuối cùng, những người tiến vào phòng cấp c/ứu chỉ có tôi, Trần T.ử Dương và Vương Minh Minh.
Thực tế, lúc mới bắt đầu, dấu hiệu sinh tồn của tôi là yếu ớt nhất. Nhưng may mắn là cái thân tôi vốn dĩ rất lì lợm, tôi đã cầm cự qua khỏi hai người bọn họ ở ranh giới Âm Dương. Vương Minh Minh là người thất bại trong cuộc cấp c/ứu đầu tiên, chỉ còn lại tôi và Trần T.ử Dương.
Không may là, cả tôi và Trần T.ử Dương đều thuộc nhóm m.á.u hiếm. Lượng m.á.u dự trữ trong kho chỉ đủ c/ứu một người, điều này đã làm khó cả đội ngũ y bác sĩ.
"Lúc đó hơi thở con yếu vô cùng, dọa cả nhà một trận hú vía." Mẹ tôi vừa lau nước mắt vừa kể lại, "Giấy báo tin bệ/nh nguy kịch đã gửi về tận bảy lần, bác sĩ cũng định bỏ cuộc rồi. May mà con gái mẹ đủ kiên cường. Hình như là vào lần thông báo bệ/nh nguy thứ bảy thì phải..."
"Bà nhớ nhầm rồi, lần thứ sáu!" Ba tôi chen ngang.
"Ấy ấy, tóm lại là sóng n/ão của con đột nhiên hoạt động rất mạnh, nhờ thế bác sĩ mới không từ bỏ ngay lập tức. Sau đó cái cậu thiếu niên cấp c/ứu cùng con không biết sao nữa, đột nhiên không chịu nổi..."
Tôi nằm trên giường bệ/nh, đầu quấn băng gạc, đầu óc mơ màng nghe họ kể về quá trình giành gi/ật sự sống của tôi, "Chắc là lần thứ bảy nhỉ?"
"Gì vậy con?"
Tôi mỉm cười: "Dạ không có gì, không quan trọng đâu ạ. Mẹ ơi, đợi con khỏe hẳn, con muốn đi thăm người cùng gặp nạn kia một chút. Hai đứa con cầm cự được đến lúc đó, cũng coi như là... có duyên."
23.
Ngày xuất viện, tôi đi thăm Trần T.ử Dương. Cậu ta không c.h.ế.t, bác sĩ vẫn giữ được mạng sống cho cậu ta. Nhưng cậu ta đã trở thành người thực vật, cơ hội tỉnh lại vô cùng mong manh.
Tôi không biết ý thức của cậu ta liệu có còn đang bị kẹt trong đường hầm tối tăm kia hay không. Nhưng tóm lại cậu ta vẫn còn sống, còn sống là còn hy vọng thoát ra ngoài.
"Cố lên nhé! Cũng đừng trách chị." Ai cũng muốn được sống, và cơ hội sống chưa bao giờ có được bằng cách nhường nhịn mà thành.
24.
Tôi bước ra khỏi bệ/nh viện, cuối cùng cũng đã thấy lại ánh Mặt Trời. Chiếc điện thoại cũ đã hỏng trong vụ t.a.i n.ạ.n năm ấy, tôi đành phải sắm một cái mới.
"Nó đã giúp cô, giờ đến lượt cô phải tận lực vì nó rồi."
Tôi thắc mắc nhìn quanh quất, định bụng quay đầu lại xem ai vừa nói.
"Đừng quay đầu, chúng đang thông qua đôi mắt của cô để nhìn ngắm Thế giới này đấy."
Ngoại truyện 1: Góc nhìn của Trần T.ử Dương
Khoảnh khắc cửa tàu khép lại, Trần T.ử Dương hoàn toàn ngây dại.
"Này này này! Đừng đóng cửa mà!"
"Vẫn còn người ở trên đó!" Cậu ta đi/ên cuồ/ng đ/ập vào cửa xe, nhưng tiếc là không có lấy một lời hồi đáp.
Chap 8 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 10 - Hết
Chương 9 - Hoàn
Chương 9 - Hoàn
Chương 11 - Hoàn
Bình luận
Bình luận Facebook